2,055 Truyện
[CV] DỰ TRỮ LƯƠNG CỦA TA PHÁT HIỆN SỰ TỒN TẠI CỦA NHAU - Lạc Thập Ý

[CV] DỰ TRỮ LƯƠNG CỦA TA PHÁT HIỆN SỰ TỒN TẠI CỦA NHAU - Lạc Thập Ý

92 0 3

Hán Việt: Ngã đích trữ bị lương môn phát hiện liễu bỉ thử đích tồn tạiTác giả: Lạc Thập ÝTình trạng: Hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai , HE , Tình cảm , Xuyên việt , Ngọt sủng , Song khiết , Tinh tế , Chủ thụ , Sảng văn , Vả mặt , 1v1 , Mary SueMột câu tóm tắt: Ta dự trữ lương nhóm đánh nhau rồi.【 văn án 】Toàn đế quốc đều biết, Mục gia Cửu thiếu Mục Cửu Minh chưa lập gia đình bạn lữ là cái đến từ xóm nghèo thiếu niên, tất cả mọi người cảm thấy bọn họ không xứng đôi, lén lút nhìn Minh Lai chê cười.Thẳng đến có một ngày, Mục Cửu Minh tiểu tình nhân cùng Minh Lai chính diện đã xảy ra xung đột. . .Mục Cửu Minh bằng hữu đứng ra giữ gìn Minh Lai.Mục Cửu Minh thù địch ôm lấy Minh Lai biểu thị công khai chủ quyền.Mục Cửu Minh ủng hộ trữ quân tuyên bố Minh Lai sẽ là đế quốc Thái tử phi.Mục Cửu Minh tiểu tình nhân xốc lên ngụy trang, hố Mục Cửu Minh, bắt cóc Minh Lai.Trước mắt bao người, Minh Lai ngoại hiệu trực tiếp từ nhỏ đáng thương thăng cấp thành họa thủy, mà Mục Cửu Minh liền như vậy bị lục thành thảo nguyên. . .Minh Lai QVQ: Vì cái gì ta dự trữ lương nhóm như là muốn đánh nhau rồi?Thích giả dạng làm ngốc fufu bộ dáng, nhưng kỳ thật hoàn toàn chính là hắc tâm liên diễn tinh tiểu yêu thụ X ngươi biết là tinh phân nhưng ngươi không thể tưởng được cụ thể có thể tinh phân thành gì dạng tinh tế người cai trị tối cao đại lão công, song xử, 1V1Tô sảng phiêu văn, trăm phần trăm không ngược thụ, sẽ không có nghẹn khuất tình tiết. wb: Miêu ba tuổi tiểu yêuTag: Trọng sinh tinh tế ng…

Tám Mùa Xuân - Lê Đồ

Tám Mùa Xuân - Lê Đồ

1,249 31 4

- Tên tác giả: Lê Đô- Edit: Ngọc Ngọc- Beta: Đá Nhỏ- Bìa: Gác nhỏ nhà Zynni (cảm ơn shop iu vì bìa siêu đẹp)- Raw: Tấn Giang- Văn án:Sinh nhật 18 tuổi năm đó, Vạn Xuân quyết định "điên" một lần.Cô lấy toàn bộ dũng khí, hướng về chàng trai đó.Cô chờ rồi lại chờ, đến khi hoàng hôn buông xuống, những vì sao sáng lên cũng không thể cản được nổi mong mỏi nhen nhóm.Cô cũng không ngờ rằng,Cái buổi tối hôm đó, tên phóng đãng kia không thể kềm chế nổi bản tính tuổi trẻ xốc nổi, sa vào vũng máu.Cô lại càng không thể ngờ là,Đằng sau khung ảnh ngày đó có một lá thư tỏ tình không thể mở ra, nó chứa đựng rất nhiều lời muốn nói nhưng rốt cục cũng xóa xóa tẩy tẩy chỉ còn vài chữ:"Vạn Xuân, tôi thích cậu!"(...)Tám năm sau, hai người gặp lại nhau ở cục cảnh sát.Vạn Xuân của năm 18 tuổi thích cậu sống lại, nhưng cô lại không dám đứng lên thừa nhận.Trần Chu, đã từng là người vô cùng sôi nổi, người dùng những ngón tay thô ráp ôn nhu lau đi dòng nước mắt của cô.Hiện tại, chỉ biết đem cô đẩy ra thật xa.Nếu không phải một lần uống say, hắn ôm cô không chịu buông, đáng thương nói:"Vạn Xuân, đừng không cần tôi mà, tôi chỉ còn mình cậu thôi!"Vạn Xuân đã từng cho rằng, chỉ có mình yêu thầm đến tám năm, là tình cảm một phía...- Lưu ý từ tác giả:Là truyện ngọt, xin hãy tin tôi đi!Thể loại: Yêu thầm, tình đầu, trưởng thành, cứu rỗi.Cốt truyện thiên về tình cảm nhân vật.Nếu bạn theo đuổi chuyện đào sâu về tình tiết, xin hãy lướt qua.[Truyện sẽ cố gắng cập nhật vào thứ Bảy hàng tuần.…

Sa điêu pháo hôi hắn quá moi-Trần Ngũ Dã

Sa điêu pháo hôi hắn quá moi-Trần Ngũ Dã

27 0 3

Thư Vưu xuyên thành thư trung tham tài dối trá, ích kỷ pháo hôi chịu. Nguyên chủ vì tiền cùng vai chính công ở bên nhau, vai chính công nghèo túng khi lại vứt bỏ đối phương, cuối cùng lưu lạc dị quốc tha hương, ch·ết đặc biệt thảm.Xuyên qua tới đương trường, Thư Vưu kéo rương hành lý, đối diện giữ lại hắn vai chính công tùy ý chửi rủa: "Ngươi cho rằng ngươi vẫn là Lận gia cái kia đại thiếu gia sao! Không! Ngươi hiện tại chính là cái quỷ nghèo!"Phía sau vai chính công ánh mắt tối tăm, nắm tay nắm chặt."...... Cho nên hai ta muốn tỉnh điểm quá! Ta đây liền đem không cần phải đồ vật toàn bán!"Lận Minh Húc:???Đời trước ngoại hiệu keo kiệt Long tộc Thư Vưu, đối với nguyên chủ xa xỉ cực độ hàng hiệu bao, đại bài trang phục, cara nhẫn kim cương, lộ ra vô cùng đau đớn phê phán tầm mắt."Này đó, này đó, này đó...... Toàn bán!"Chỉ có tiền có thể cho ta lớn nhất cảm giác an toàn! Hắn chỉ cần tiền!Chờ đến vai chính công gặp vai chính chịu, chủ động đề chia tay, hắn liền có thể mang theo tiền tiếp tục vui sướng làm độc thân thần giữ của!Nhưng mà, Thư Vưu không biết chính là, Lận Minh Húc trọng sinh.Thiên lãnh khi, Lận Minh Húc thản ngôn không có tiền giao máy sưởi phí, chờ hắn chịu không nổi chính mình rời đi.Thư Vưu đại hỉ: Máy sưởi phí như vậy quý giao cái gì giao! Hai ta nằm cùng nhau, nhiều cái hai giường chăn!Thiên nhiệt, vai ác tìm tới môn âm dương quái khí. Lận Minh Húc thần sắc lạnh băng, muốn nhìn hắn không từ mà biệt.Thư Vưu trực tiếp xốc bàn: Tiêu phí chủ nghĩa bẫy rập ngươi hiểu hay không! Thấp kém! Ngư…

Sau khi chết đi ta sống lại trong trò chơi ác mộng

Sau khi chết đi ta sống lại trong trò chơi ác mộng

13 0 2

Văn ánTrong tòa nhà cũ, cống thoát nước lan tràn đầu tóc, mỗi cái rơi xuống có thể ký sinh trên con người.Đại lão một tay thiêu đầy phòng đầu tóc, từ trong tủ quần áo cứu ra một tay mơ pháo hôi. Chỉ nhìn thoáng qua, hắn liền đem tay mơ mang bên người.Đồng đội: "Hắn bảo hộ cậu, bởi vì hắn để ý một người có diện mạo giống vậy, cậu tốt nhất thấy rõ vị trí của mình."Tiết Nghiên Chu: "Aaa, tôi sợ quá~"Đại lão: "Quả nhiên không phải hắn, chỉ là khuôn mặt tương tự mà thôi."Thời điểm cuối cùng, mọi người mới phát hiện Tiết Nghiên Chu là người thứ nhất bị ký sinh.Đại lão bóp cổ người nằm vùng, cắn răng hỏi: "Cậu rốt cuộc là thứ gì?"Tiết Nghiên Chu một phen xốc áo choàng, mỉm cười nói: "Đã lâu không thấy."***Tiết Nghiên Chu là một chuyên viên sửa chữa tiểu thế giới. Nhiệm vụ của cậu là sắm vai bạch nguyệt quang của nhân vật chính, ở trước khi cốt truyện bắt đầu là người xuất hiện kinh diễm, ảnh hưởng đến quá trình hình thành tính cách của nhân vật chính, là thầy, là bạn, cũng có thể là anh trai.Với thành tích hoàn hảo, Tiết Nghiên Chu sớm được nghỉ hưu. Không nghĩ tới, thế giới tân sinh mới được cậu tu bổ, trong một đêm sụp xuống đi vào khu mất đi , nhóm NVC đều trở thành đại lão trong trò chơi ác mộng. Nguyện vọng duy nhất của các đại lão chính là gặp lại một người năm đó, chấp niệm mãnh liệt đưa tới khu mất đi.Thế giới tân sinh gặp phải sụp đổ. Cục quản lý đành phải trả lương cao mời Tiết Nghiên Chu trở lại trợ giúp, cũng cho cậu một cái kịch bản tâm linh bạch nguyệt quang chu…

[TR] Làm diễn viên Bale thật khó

[TR] Làm diễn viên Bale thật khó

174 43 2

Kouyo Furen năm nay mười sáu là học sinh nam duy nhất của câu lạc bộ Bale, tuy nhiên thì đời không như là mơ và đi lại với tất cả thì chắc chắn không tìm thấy an nhàn.Nhắc lại, Kouyo Furen năm nay mười sáu tuổi và là học sinh của trường Mizo...nói đơn giản, là ngôi trường mà nhân vật K.h.ô.n.g B.ì.n.h T.h.ư.ờ.n.g Hanagaki Takemichi theo học.Tại sao không bình thường? Vì bạn học này là thầy bối aka thành viên nhà nghèo aka luôn học sinh chăm ngoan nhưng đi làm bất lương cũng kiêm luôn chức linh vật của bộ ngũ Mizochu tạm được coi là nổi tiếng.Lí do nổi tiếng? Do Takemichi xinh!Và nam thần đi trái với mọi định luật giới tính Kouyo Furen là bạn thân của Hanagaki Takemichi, và vì là bạn thân của thằng nhân vật chính trong nguyên tác và có giá trị vũ lực cao cho nên...Kouyo Furen không thoát khỏi phận bị dính vào bất lương và còn là bất lương có số có má có tiếng trong vùng.Tổng hợp là vậy, nhưng cuộc đời tràn ngập drama không phải là xấu.Trích đoạn một:"Hey Fuchin!""Xin chào Mikey, em là làm gì ở đây vậy? À đúng, Shin tỉnh chưa thế?"Takemichi đang định giới thiệu Furen với Touman há hóc mồm trong kinh cmn ngạc.Trích đoạn hai:"Furen-san?""Ara Han-chan? Em ở Ba Lưu Bá La gì đó à?"Ba Lưu Bá La lúc này:"..."Touman cũng vậy:"..."Trích đoạn ba:"Ủa Furen?""Ơ kìa Koko, Sei?"Chúng ta tạm thời bỏ qua không nhắc tới câu chuyện quan hệ rộng này nữa.Hay còn có tên khác:[TR] Quan Hệ Của Tôi Có Chút Rộng…

Anhcray x Koharu: Nocturne (Pokémon)

Anhcray x Koharu: Nocturne (Pokémon)

22 3 3

Mười tuổi - đó là thời khắc khởi đầu cho mọi chuyến đi. Ở Paldea, Koharu Tsubame rời quê nhà với khát vọng vươn đến ngôi vị Pokémon Champion. Cô mạnh mẽ, kiêu hãnh, mang theo niềm tin rằng chỉ có thực lực và sự quyết tâm mới đủ để mở ra con đường phía trước. Cùng lúc ấy, tại vùng Galar xa xôi, Hoshikawa Anhcray cũng bắt đầu hành trình riêng với ước mơ chinh phục đỉnh cao, mang trong mình sự nhiệt thành và niềm tin giản đơn rằng mọi cố gắng đều sẽ được đền đáp.Hai con đường tưởng chừng chẳng bao giờ giao nhau. Nhưng định mệnh lại không đơn giản như thế. Từ Kanto đến Johto, từ Hoenn đến Sinnoh, từ Kalos đến Alola... bất kể Koharu đặt chân tới đâu, ở đó, bằng một cách nào đó, Anhcray cũng xuất hiện. Một thị trấn nhỏ ven đường, một khu rừng rậm âm u, một đấu trường náo nhiệt - không nơi nào có thể ngăn được những lần chạm mặt tưởng như ngẫu nhiên ấy.Với Koharu, sự lặp lại đó chỉ đem đến sự khó chịu. Trong đôi mắt cô, Anhcray luôn chỉ là một kẻ cản đường, một sự phiền phức vô nghĩa. Ánh nhìn cô dành cho cậu lạnh lẽo, đôi khi còn thoáng chút khinh bỉ, như thể đang tự hỏi vì sao định mệnh cứ phải bày ra trò đùa này hết lần này đến lần khác. Thế nhưng, Anhcray không vì thế mà lùi bước. Cậu ta vẫn luôn mỉm cười, vẫn kiên nhẫn, và bằng cách nào đó, vẫn để lại dấu ấn trong từng cuộc gặp gỡ ngắn ngủi.Thời gian trôi đi, hành trình vẫn tiếp tục, và ước mơ vẫn còn ở phía trước. Thế nhưng, ở giữa những cuộc phiêu lưu, những chiến thắng và thất bại, một khúc nhạc khác dường như cũng đang…

Ghét Mà Thương

Ghét Mà Thương

219 10 12

"Từ cú trừ điểm đầu tiên, bắt đầu một câu chuyện không ai muốn kết thúc."Sáng thứ Hai đầu thu, nắng vàng rải nhẹ trên con đường dẫn đến cổng trường THPT TH.Mạc Đăng Khoa - lớp phó lao động lớp 11B, thành viên CLB STEM, cậu ấm con nhà phi công - đang hớt hải phi xe điện tới trường trong trạng thái "nước sôi lửa bỏng" vì sắp muộn.Tóc rối, sơ mi xộc xệch, và trên chân... là đôi dép tổ ong huyền thoại của bố.Chưa kịp thở, Khoa đã bị chặn lại bởi cờ đỏ trực cổng.Người ghi biên bản, tay cầm sổ trừ điểm với nét chữ nghiêng nghiêng đẹp như in, là Đỗ Phương Thảo - lớp 11K, học bá đội tuyển Lịch sử, á khoa đầu vào, con gái của cô giáo dạy Văn, và cũng là người nghiêm khắc đến mức không ai dám đùa."Đi học bằng dép tổ ong, trừ điểm!" - giọng nhỏ vang lên rõ ràng, không run, không thương tiếc.Khoa trố mắt nhìn bảng tên: Đỗ. Phương. Thảo.Từ giây phút ấy, cậu bắt đầu khắc sâu cái tên ấy vào trí nhớ - không phải vì sợ bị phạt, mà vì muốn đòi lại công bằng... cho đôi dép tổ ong.Thế là, từ một cú trừ điểm" oan uổng", một mối quan hệ "oan gia ngõ hẹp" ra đời.Cô học bá nghiêm túc và cậu lớp phó cà lơ phất phơ liên tục đối đầu trong mọi hoàn cảnh - từ trực nhật, lao động, đến hoạt động câu lạc bộ.Nhưng giữa những lần đấu khẩu, những ánh nhìn lén qua bàn học, và cả những trận cãi vã tưởng chừng vô nghĩa, một điều gì đó nhẹ nhàng, khó gọi tên bắt đầu lớn dần lên trong tim cả hai.Giữa hương rêu gỗ sồi thoang thoảng nơi áo sơ mi của cậu và mùi thảo mộc mát lành quanh cô bé.…

[ 0107 ] Bọn ta xuyên không rồi!

[ 0107 ] Bọn ta xuyên không rồi!

600 140 12

Khi mở mắt, mỗi người nhìn thấy một bầu trời khác. Có kẻ nằm trên nền đất ẩm, mùi bùn và khói bếp xộc lên mũi. Có kẻ ngã giữa con đường đất, bên tai là tiếng vó ngựa dồn dập. Có kẻ tỉnh dậy trong một căn nhà lợp ngói thấp, ánh sáng hắt qua khe cửa. Quần áo trên người đã đổi thành vải thô, tay chai sạn, vai nặng trĩu như từng vác gánh nặng rất lâu. Trong đầu không chỉ còn ký ức của buổi sáng Hà Nội, mà còn có thêm những mảnh ký ức khác len vào, không rõ ràng, tựa như cuốn phim tua ngược: song phụ đã qua đời từ lâu, sống nương nhờ họ hàng xa, vừa bị gọi đi phu vì thiếu sưu, hoặc đang làm thợ mộc, hoặc là lính thú mới bị điều về kinh. Những thông tin ấy hiện lên tự nhiên, như thể vốn thuộc về mình từ trước..Ở một góc khác của kinh thành ấy, giữa đám phu khuân đá, có người vô thức buột miệng chửi thề một câu rồi khựng lại vì ánh mắt xung quanh đổ dồn. Ở con đường gần chợ, có người nghe thấy cách nhấn giọng quen đến lạ trong tiếng cãi vã. Ở một căn nhà nhỏ ven thành, có kẻ nhìn bàn tay mình mà lẩm bẩm gì đó..Và những con người với từng gương mặt quá đỗi thân quen, họ bị lùa vào thời không như bị xé khỏi cùng một tấm ảnh, mỗi mảnh văng đi một hướng, rơi xuống những thân xác đã có sẵn chỗ trống..Nhưng kinh thành không quá rộng để giấu mãi những thứ không thuộc về nó. Giữa tiếng rao hàng, tiếng quát tháo và tiếng gió thổi qua tường thành, sẽ có lúc hai ánh mắt chạm nhau lâu hơn bình thường. Sẽ có lúc một cái tên hiện đại bật ra trong vô thức, khiến người nghe sững lại giữa d…

{ĐN NARUTO} VUI VẺ HÔNG QUẠU!!!

{ĐN NARUTO} VUI VẺ HÔNG QUẠU!!!

25 2 1

"Yo"Kakashi đi đến chỗ đám học trò của mình, bọn nó lại một lần nữa oán trách anh vì đi muộn"Được rồi, nhân tiện chúng ta sẽ có thành viên mới đó mấy đứa""Hả? Em tưởng mỗi đội chỉ có 3 thành viên?"_ Sakura thắc mắc"Đúng là như vậy nhưng vì học viên này bị lẻ ra khi xếp đội hình 3 người nên bọn họ giao cho ta"-"Ra đây nào trò Seokeru"Một cô gái bỗng nhiên xuất hiện trước mặt họ, mái tóc màu nâu được buộc bằng một cái nơ to chà bá, mặc một bộ yukata nhưng phần dưới chỉ ngắn đến đùi màu tím nhạt, mặc quần đùi đen và có một đôi mắt màu tím đậm."Xin chào! Mình là Seokeru Yontsu, rất vui được làm quen!""X-Xinh thế?!"_Sakura thầm ghen tị, là con gái... Có lẽ cậu ta sẽ nhắm trúng Sasuke mất thôiHọc sinh mới liếc qua cả ba và dừng mắt lại ở phía Sasuke"Chết rồi! Cậu ta để ý đến cậu ấy rồi!!"_Sakura tức giận trong lòng, đã mong cậu không nhắm trúng rồi mà"Ồ, không ngờ trong nhóm này lại có một bông hồng xinh đẹp đến thế này!"Cô gái đó lại gần phía Sakura, với vẻ mặt tươi cười"Xin chào, mình là Yontsu! Còn cậu?""à, là Sakura, mình cũng rất vui được gặp cậu!"_Vui cái con khỉ! Cậu mà tán tỉnh Sasuke thì tôi sẽ cho cậu biết tay!!!--------------------------------------------------------------------------------------------------Tác giả: -Hó-Truyện viết theo diễn biến của manga nên có thể sẽ có một vài chi tiết khác với animeDo not repost my work…

「HĐ-TS」 Sau Khi Ly Hôn Tôi Trọng Sinh

「HĐ-TS」 Sau Khi Ly Hôn Tôi Trọng Sinh

1 0 1

Tên khác: Sau Khi Ly Hôn Tôi Sống LạiHán việt: Đề Xuất Ly Hôn Hậu Ngã Trọng Sinh LiễuTác giả: Điềm NhuĐề cử edit: Qui QuiEditor: Team Mihortensia + Beta: MiaĐộ dài: 92 chính văn + 6 ngoại truyệnThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trọng sinh, Song khiết, Hào môn thế gia, Cường cường, Nữ cường- Giới thiệu ( by Qui Qui ) -Thư Lan và Lệ Bắc Đình liên hôn thương nghiệp, không hề có tình cảm, cho nên cô chưa từng nhìn xem Lệ Bắc Đình, phớt lờ sự quan tâm chăm sóc của anh dành cho cô, thậm chí bị người khác lợi dụng, suýt chút nữa đã hại chết Lệ Bắc Đình.Sau khi hiểu rõ tất cả mọi chuyện, chắn vết thương trí mạng thay Lệ Bắc Đình, trước khi chết nằm trong lòng anh vừa run rẩy vừa nói: “Lệ Bắc Đình, nếu như có kiếp sau, em nhất định sẽ đối xử tốt với anh”.Ai có thể ngờ, thế nhưng Thư Lan trọng sinh trở về vào năm kết hôn thứ hai với Lệ Bắc Đình, nhưng ngày này lại là rạng sáng hôm sau, sau khi cô đưa ra lời đề nghị ly hôn. Thư Lan không quan tâm nhiều, chạy thẳng đến phòng ngủ của Lệ Bắc Đình, xốc chăn lên và ôm chặt lấy anh, giọng điệu khẩn thiết mà thấp thỏm: “Lệ Bắc Đình, chúng ta không ly hôn được không anh?”Lệ Bắc Đình mất ngủ cả đêm bởi vì Thư Lan đưa ra lời đề nghị ly hôn, ai có thể nghĩ thế mà đợi đến khi cô vợ ngọt ngào ôm vào lòng, sửng sốt nhìn cô, một lúc lâu sau mới nói: “Được.”Không cần biết em giở trò gì, chỉ cần ở lại bên cạnh là được rồi.Nhắc nhở ngọt ngào:1. 1V1, HE, SC.2. Chỉ trọng sinh, bàn tay vàng không lớn, nam nữ chính không phải con người hoàn hảo vẹn toàn.3. Giao lưu hữu nghị và cùng nhau xây dựng xã hội hài hoà, xin cảm ơn!Tag: Hào môn thế gia, Trọng sinh.Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Thư Lan, Lệ Bắc Đình ┃ Vai phụ: Chu Tự Bạch, Đỗ La.Một câu tóm tắt: Em không muốn ly hôn.Lập ý: Dù hoàn cảnh khó khăn như thế nào, cũng phải làm việc chăm chỉ, tự lập tự cường!…

[ĐN Tokyo Revengers] Gơ phố đến từ Đông Nam Á

[ĐN Tokyo Revengers] Gơ phố đến từ Đông Nam Á

84 8 3

⚠Warning : OOC. Nhân vật thuộc về tác giả Wakui Ken nhưng ở đây số phận họ do tôi quyết định-Truyện: [ĐN Tokyo Revengers] Gơ phố đến từ Đông Nam Á-Tác giả: Hoàng tử của nàng bạch tuyết bị dính lời nguyền daden------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------ Nó- một baocon từ Việt Nam ẩn mình dưới cặp kính dày cộp lúc nào cũng giải quyết mọi thứ bằng lời nói hoặc tri thức và hắn- một bất lương khét tiếng luôn giải quyết mọi thứ bằng bạo lực dường như chẳng liên quan nhưng lại là những mảnh ghép cho bức tranh cuộc tình thanh xuân vườn trường hoàn hảo.…

Nấu Ăn Mà Hổng Ai Tin Ngon

Nấu Ăn Mà Hổng Ai Tin Ngon

50 0 34

"Nấu ăn mà hổng ai tin ngon" - Bí kíp sinh tồn trong bếp cho hội "bếp trưởng hụt"!Này bạn ơi, bạn đã bao giờ tự hỏi vì sao món trứng chiên của mình lúc nào cũng khét lẹt mà vẫn thấy "cũng ổn"? Hay có lần nào bạn từng hào hứng mời bạn bè đến ăn và cuối cùng nhận được những ánh mắt "không biết nói gì hơn"? Nếu câu trả lời là có thì xin chúc mừng, cuốn sách này sinh ra là dành cho bạn!"Nấu ăn mà hổng ai tin ngon" không phải là một cuốn sách dạy nấu ăn bình thường. Đây là hành trình xuyên không đầy "hài bi" giữa hai thế giới bếp núc đầy tréo ngoe: một thế giới hiện đại nơi ai cũng nấu ăn dở nhưng không ai nhận ra, và một thế giới tương lai nơi con người đã quên mất hương vị thật sự của món ăn. Bạn sẽ theo chân nhân vật chính - một đầu bếp "tự phong" nhưng bị "trời phạt" xuyên không - để giải cứu nền ẩm thực khỏi thảm họa "nêm nếm như không".Nội dung cuốn sách không chỉ dừng lại ở những công thức dễ hiểu và lầy lội, mà còn là những pha tự vấn đầy "chua chát": "Ủa, mình nấu cái này thiệt luôn hả?", "Sao món này giống như gia vị với nhau cãi nhau vậy trời?" và "Tại sao mọi người khen ngon trong khi mình cũng không nuốt nổi?". Bạn sẽ thấy chính mình trong từng trang sách và có khi phải phì cười vì nhận ra hóa ra lâu nay mình là "đầu bếp quốc dân... trong tưởng tượng".Với giọng văn lém lỉnh, dễ thương và siêu nhây, cuốn sách này không chỉ giúp bạn sống sót qua những buổi nấu ăn "căng như dây đàn", mà còn khiến bạn nhận ra: "Không phải món ăn dở, chỉ là khẩu vị mình chưa đủ sức tưởng tượng!". Nếu bạn đã…

Tổng Giám Đốc Cặn Bã, Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tổng Giám Đốc Cặn Bã, Xin Anh Đừng Yêu Tôi

3,969 102 112

Tác giả: Cơ Thủy Linh Thể loại: Ngược tâm, ngược thânBởi vì cô từ chối hắn bao nuôi nên chồng sắp cưới của cô bị người ta bắt và nguy hiểm đến tính mạng. "Họ Hoắc rốt cuộc anh muốn thế nào?" "Rời khỏi người đàn ông kia, làm người phụ nữ của tôi." Hắn yêu cầu. Hắn sẽ cho cô một cuộc sống đầy đủ và giàu sang."Nhưng tôi không muốn chút nào...tôi không muốn làm tình nhân của anh, thật xin lỗi." Vừa nói cô vừa quay bước, chẳng biết từ lúc nào lệ đã đong đầy hai khóe mắt. Cô yêu người đàn ông này, nhưng trái tim hắn quá lạnh lẽo, tàn ác đến nỗi cô sợ không dám bước vào đó, cô sợ mình sẽ chìm đắm và không thể thoát ra được. "Trong mắt em, tôi là người không đáng để em tin tưởng sao?" Trong mắt hắn tức giận xen lẫn thất vọng. Cô quay lưng lại phía hắn và kiên định trả lời: "Mặc dù anh có thể phá được hôn lễ lần này, nhưng rồi tôi cũng có hôn lễ thứ hai, thứ ba...Vậy nên, xin anh đừng lãng phí thời gian và sức lực nữa.""Em thèm muốn đàn ông đến vậy sao?" Hắn vọt lên trước mặt cô, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống. "Phải!" "Tốt lắm!" Hoắc Doãn Văn nói, sự tức giận của hắn đã lên đến cực điểm: "Đã vậy, từ nay về sau...mỗi khi ở cạnh người đàn ông nào khác, nhớ bảo họ cùng condom. Nếu tôi không thể là người đàn ông duy nhất của em, hãy để tôi là người đàn ông duy nhất có con với em, em chỉ có thể mang thai đứa con của tôi!"…

Macaron, Xin Hãy Yêu Anh Lần Nữa.

Macaron, Xin Hãy Yêu Anh Lần Nữa.

551 137 54

Văn án:Biển người rộng lớn, tìm người tốt rất dễ, tìm người hợp mới khó. Có câu: người bên bạn suốt thời thanh xuân tươi đẹp chưa chắc là người đi cùng bạn đến cuối đời. Thật may, em đã phí hoài thanh xuân của mình cho người khác, để nguyện phí hoài cả cuộc đời cho anh.Cô, một cô gái quá đỗi bình thường không ngờ cũng có ngày vì chia tay mối tình 9 năm mà bị biến thành "mất trí". Con người chững chạc, dịu dàng, hiểu chuyện đã sớm trở nên phóng khoáng, vô âu vô lo, tính cách còn thêm mấy phần xốc nổi. Anh, người đàn ông không có gì đặc biệt nhưng lại là hình mẫu của biết bao cô gái. Từ ngoại hình đến năng lực đều có thừa. Nhưng đối với cô trước đây có lẽ kẻ vô vị như anh chỉ là lớp sương mờ nhạt không đáng để vào mắt.Giữa bọn họ chính là không có cái gì gọi là định mệnh. Nói chính xác hơn là ra đường quên xem ngày nên lỡ đụng trúng. Nếu không phải ở thời điểm này thì anh và cô vốn mãi chẳng còn cơ hội tìm thấy nhau. Cả đời, anh sẽ không bao giờ yêu thích nổi loại phụ nữ không đứng đắn như cô. Ngược lại, bấy giờ cô là hoa đã có chủ.Thế mà mối quan hệ vô duyên vô cớ lại bắt đầu bằng câu:Chúng ta kết hôn đi!Đoạn tình cảm của bọn họ chẳng khác gì cơn mưa đầu mùa, tưới mát tâm hồn hai kẻ héo úa trong tình yêu...Trích:- Tôi có thể giúp anh.- ...có cách sao?- Đương nhiên rồi, nhưng mà tôi đâu thể giúp anh không công được.- cô muốn gì?- Muốn anh...muốn anh kết hôn với tôi.…

Ta ở dị thế mở tiệm cơm

Ta ở dị thế mở tiệm cơm

969 5 145

Hán Việt: Ngã tại dị thế khai phạn quánTác giả: Yên Hỏa Nhân GiaChương Bắc Đình một sớm xuyên qua, thành dị thế giới trùng tên trùng họ, tay trói gà không chặt thi rớt tú tài.Ký ức thức tỉnh, hắn mới biết được nguyên chủ là bị tức ch·ết.Không lâu trước đây, nguyên chủ lẻ loi một mình mang theo hôn thư ngàn dặm về quê đón dâu, cha vợ gia xem hắn nghèo túng, đem cô nương đổi thành đã qua thế lúc đầu phu nhân lưu lại, không được sủng ái song nhi.Thành thân đêm đó, nguyên chủ xốc lên khăn voan nhìn đến là cái nam tử, một hơi không đi lên trực tiếp đi.Chương Bắc Đình nhìn về phía bạch một khuôn mặt cho hắn bưng trà đổ nước nam tử, thầm thở dài khẩu khí.Nhớ không lầm nói, cha vợ gia là mở tửu lầu.Vừa lúc, xuyên qua trước hắn đó là quốc nội đỉnh cấp đầu bếp.Bao nhiêu năm sau, nguyên bản chỉ nghĩ tranh một hơi Chương Bắc Đình, không cẩn thận khai ra danh dương đại giang nam bắc mỹ thực một cái phố.…