Câu truyện này nói về một cô gái trẻ tên là Sakura. Vì xuất thân trong một gia đình lớn giàu có nên cô rất cởi mở, năng động và rất yêu âm nhạc đặc biệt là ca hát, cô luôn mong muốn khi tới tuổi đại học đc học một ngôi trường có tên là Trường Đại Học âm nhạc Quốc tế tại Nhật Bản. Nhưng khi cô đã vào đc thì nhiều chuyện đã xảy ra. Sakura sẽ như thế nào? Hãy cùng đọc nhé!…
cái Avarta chỉ là lừa !(Cuộc sống của con khùng tuổi teen)"Tôi làm Mary Sue ?""Giỏi giang và bá đạo một cách vô lí ?""XIN LỖI ! ở đây chúng tôi không làm thế !"."Đấu với người thường thì được ! còn bá đạo như các Proxy hay các Creepypasta thì tôi xin cuối đầu...xách lone chạy tám hướng !!!!!\(º □ º l|l)/""Tôi yêu họ...nhưng chắc chắn là trên ảnh vẽ Anime ! còn ngoài đời...tôi xin nhường lại cho các bạn ! tôi không điên để đi gặp Chúa đâu !!!!"."Ôi Jesus ! Tôi giỏi võ không chứng minh tôi là MarySue hay tôi nở nang cũng chẳng chứng minh rằng tôi là một MarySue !!!!!!"."TÔI CHỈ MUỐN SỐNG MỘT CÁCH BÌNH THƯỜNG !!!PLS THA CHO TÔI !".(Đây là bộ truyện nói về cuộc sống của con nhỏ tuổi teen nên các yếu tố mà các nhân vật Creepypasta xuất hiện sẽ là khá ít ở phần đầu còn phần sau thì hên xui :))))…
Giới thiệuDù tui mới viết truyện hơi non và truyện này không có gì hay ho và thú vị vì nó xàm xí đú, mà đa phần lấy ý tưởng từ Beastars gần 60% và sự kiện có thiệt, cơ mà... Tui sẽ cải thiện dần, nếu có sạn thì bỏ qua nhé. có vài cái bịa cho nó kịch tích thui..…
Kenji, một học sinh cấp 3 đang cảm thấy buồn phiền do cuộc sống quá đỗi nhàm chán của bản thân, nhưng cậu ta đâu biết rằng, chỉ do một quyết định ngáo đá nhất thời mà cuộc đời cậu ấy sẽ thay đổi hoàn toàn...…
Câu chuyện là hành trình của Hạ My - cô gái dịu dàng mang trong mình sự ấm áp của "bình minh" - và Nguyên, chàng trai luôn khoác lên mình vẻ "lạnh lùng" xa cách.Tại góc lớp 11, Hạ My với cuốn sổ và cây bút, vô tình trở thành người duy nhất nhận ra đằng sau vẻ ngoài phũ phàng, ít nói của Nguyên là một trái tim ấm áp đến bất ngờ. "Bình Minh Của Tớ" là những rung động tinh tế mà Hạ My cảm nhận được, còn "Lạnh Lùng Của Cậu" là bức tường băng mà cô gái ấy vô tình muốn vượt qua.Liệu ánh nắng ấm áp có thể làm tan chảy tảng băng giá lạnh? Hay chính tảng băng ấy cũng đang âm thầm tìm kiếm một bình minh cho riêng mình?…
nói về 1 cậu hs Tên doflamingo vô tình dính bẫy tình với 1 bác sĩ trong trường tên là law và...( đọc chuyện đi r biết 😁)chuyện hoàn toàn là trí tưởng tượng H+ có nặng, nhẹ ;-;(ai kì thị yêu đồng tính mời out ra khỏi trang truyện)🤧Nếu thấy ko hay thì cứ góp ý kiến mình sẽ rút kinh nghiệm^^…
Câu truyện kể vè Raize, 1 con người trẻ tuổi sống ở Trái Đất, khoảng 17 tuổi, học cấp 3, quá khứ có phần bi kịch. Cậu mồ côi từ nhỏ, ở trại trẻ mồ côi và trường lại bị cô lập vì khả năng giao tiếp kém. Dẫu vậy, cậu sở hữu đầu óc nhanh nhạy lẫn khả năng tư duy tốt khiến cậu luôn đứng top đầu về điểm số. Và đây là câu truyện về việc Raize...…
Một câu chuyện thường ngày của cô nhưng nó là một phần trong những năm tháng đẹp đẽ của cuộc đời. Một cô gái bình thường xung quanh những con người bình thường cũng có thể tạo nên những ký ức độc nhất. Ai cũng là một nhân vật chính rạng ngời trong câu chuyện của chinh mình nên đừng ngại ngần gì mà không tô vẽ nó thật đẹp nhé!"Ước gì vào một ngày đẹp trời rảnh rỗi, em và anh cùng ngồi ngắm mây trôi cả ngày"- Tôi quay sang nhìn anh, miệng nở một nụ cười rạng rỡ...…
"Thế giới này rất rộng lớn" - Ông nội từng nói thế. Nhưng khi lớn lên, thế giới ấy dường như thu hẹp lại trong những áp lực thành tích và những lớp mặt nạ hoàn hảo. Giữa guồng quay ấy, có những linh hồn vụn vỡ bị bỏ lại như nhành hoa dại bên đường.Minh Phong từng tin chụp ảnh là để bắt lấy "sự sống", cho đến khi cậu chọn từ chối nhìn thấy thế giới và đóng băng mọi cảm xúc vào một chiếc thẻ nhớ đầy hoài niệm đau thương.Nhưng mảnh vụn quá khứ ấy không mất đi. Nó trở thành Fotoria - một chiếc máy ảnh kỳ lạ kết nối thực tại và ký ức, giờ đây nằm trong tay Nhật Quang và Linh. Cùng nhau, họ đi tìm những Amphora - những món đồ cũ kỹ chứa đựng tiếng thì thầm của những nỗi đau bị ngó lơ.Amphora là bản nhạc Jazz chậm rãi về hành trình đi tìm quyền được ghi nhận và chữa lành. Bởi lẽ:"Nỗi đau không phải để xóa bỏ, mà là để trân trọng. Chúng ta chỉ thực sự sống khi dám mang theo những vết sẹo của chính mình.""Nếu vẽ là dùng thời gian để tái tạo hình ảnh, thì Fotoria là dùng sự kiên nhẫn để thấu hiểu linh hồn. Giữa một xã hội nơi ai cũng vội vã lướt qua nhau, bạn có dám dừng lại 15 phút chỉ để nhìn một giọt sương rơi, hay nghe một trái tim đang dần phai màu lên tiếng?"…
Don và Pika, 2 học sinh, 2 giấc mơ về con tàu máy chinh phục đại dươngvà chiếc vé triển lãm của ông bác như mở ra con đường tiếp bước giấc mơ của 2 đứa trẻ, nhưng một giấc mơ lớn sự đánh đổi càng lớn.…