(Shortfic) Cậu Từng Là Người Quan Trọng Nhất
Tôi chờ đợi cậu, níu giữ cậu đã ngần ấy thời gian, đôi tay này mỏi rồi, tâm tôi cũng mệt rồi. Đã đến lúc buông bỏ những chấp niệm về cậu trong tôi rồi...…
Tôi chờ đợi cậu, níu giữ cậu đã ngần ấy thời gian, đôi tay này mỏi rồi, tâm tôi cũng mệt rồi. Đã đến lúc buông bỏ những chấp niệm về cậu trong tôi rồi...…
Đây chỉ là những dòng tớ muốn dành cho James, Juhoon, Martin, Seonghyeon, Keonho, gửi cho một khoảng thanh xuân nhờ có các cậu ấy mà trở nên màu sắc. "Thanh xuân của em không rực rỡ nên em ngắm nhìn thanh xuân của họ trong thanh xuân của em."…
"Cùng là ruột thịt, nhưng một bên được nâng niu, bên còn lại phải tự sinh tự diệt.""Cùng là sinh mạng, nhưng phải có một người phải hi sinh cho người kia.""Đến cùng, đứa trẻ đáng thương ấy chẳng còn lại gì ngoài trái tim đã chai sạn với đau thương."…
nói chung là quá mê 2Teepor nên viết truyện nàyđại loại là Tee dàuu có tiền có quyền nhưng luôn tỏ vẻ ăn chơi không đề phòng để tìm ra kẻ thật sự muốn hại cậu nhưng vô tình gặp được Por ở quán bar và câu truyện của 2 bạn trẻ bắt đầu từ đây...các tình tiết trong truyện đều là hư cấu, không có thật…
"Thích cách anh yêu ôm eo, thích cách yêu nâng niu"Mason top x CôngB botSiuuu bạn thân - Mực full vai x ghệ tone hồng⚡Truyện có yếu tố 16+, có ngôn ngữ thô tục, truyện k dành cho người k biết giỡn🕺Nếu người trước màn hình là Xuân Bách hay Thành Công thì "you out !!"…
Ở góc xa nhất của thiên hà Lyra, nơi những hành tinh xa lạ xoay quanh quầng sáng xanh bạc, có một học viện mang tên Astra - nơi đào tạo những kẻ mang dị năng và khát vọng lớn hơn bầu trời quê hương. Giữa biển người ồn ào, Tịch Dao lặng lẽ xuất hiện: cô gái ngoại lai với phù hiệu sát thủ bạc lạnh, đến đây chỉ với một lời hứa cũ kỹ và ước mơ sống sót trong im lặng.Nhưng số phận không để Dao trốn tránh. Một lần vô tình bị kéo vào trò trốn học của nhóm sinh viên ồn ào, cô gặp Thẩm Ngôn - chàng trai hệ điều khiển, con trai đại tướng lừng danh. Từ một cuộc gặp gỡ tưởng chừng chẳng liên quan, họ và nhóm bạn tám người dần kết thành một vòng tròn tuổi trẻ rực rỡ, nơi tiếng cười và tình thân xoa dịu những góc tối trong trái tim.Song bình yên ở Lyra mong manh hơn tưởng tượng. Những tin tức chiến sự rời rạc bắt đầu len lỏi, bóng dáng kẻ địch xa xôi dần rõ hình. Khi bầu trời đổi màu và mùi thuốc súng lan tới tận cổng học viện, lựa chọn không còn đơn giản là học hay không học, yêu hay không yêu - mà là sống hay chết, ở lại hay bước vào nơi không chắc có đường quay về.Giữa chiến tranh và âm mưu chính trị, tình bạn trẻ tuổi bị thử thách đến tận cùng. Liên kết emergin, thứ năng lượng tưởng chỉ là phép màu khoa học, bỗng trở thành sợi dây duy nhất níu giữ sinh mạng và cả những trái tim đã lỡ trao nhau. Để bảo vệ điều quan trọng, mỗi người buộc phải đối diện quá khứ, bí mật và cả nỗi sợ sâu nhất của chính mình.Liên Kết Bạc là câu chuyện về tình bạn, tình yêu và những lựa chọn không ai muốn nhưng bu…
Hoắc Ngu - một tiểu thư nhà giàu với hội chứng sợ lông tơ, bỗng nhiên biến thành một chú mèo con. Hệ thống được gắn kèm cho cô thông báo rằng, vì cô từng ngược đãi nữ chính, nên bị nguyền rủa. Để trở lại làm người, Hoắc Ngu phải tích lũy "điểm hạnh phúc" từ nữ chính.Trớ trêu thay, nữ chính ở thế giới này chính là Lâm Thư Vi - kẻ thù không đội trời chung từng bị cô hành hạ đủ đường.Còn chưa nghĩ ra đối sách, Hoắc Ngu đã bị Lâm Thư Vi nhặt về, trở thành thú cưng của cô ấy. Vì mục tiêu cao cả, Hoắc Ngu đành nhẫn nhịn, ngày ngày bán manh, vẫy đuôi lấy lòng, ra sức tăng điểm hạnh phúc....Lâm Thư Vi luôn nghĩ rằng vị "tiểu Hoắc tổng" của công ty cực kỳ ghét mình. Nhưng sau này, cô phát hiện ra, người này không những từng tự tay xử lý kẻ bắt nạt cô, còn thuê đội thủy quân để đối đầu với anti-fan. Chưa hết, "tiểu Hoắc tổng" còn chính là fan cứng của cô, đứng đầu trong hội fanclub."Tiểu Hoắc tổng" có thể dùng tài khoản phụ khẩu chiến với anti-fan, ngày ngày gửi những lời chúc mừng tràn đầy cầu vồng, quan tâm đủ kiểu. Hóa ra, cô ấy chính là fan trung thành, chân chính!Quan sát kỹ hơn, Lâm Thư Vi dần phát hiện ra, Hoắc Ngu càng ngày càng đáng yêu, càng giống... chú mèo của mình.***Khi chương trình thực tế giúp Hoắc Ngu và Lâm Thư Vi trở thành cặp đôi "hot nhất năm", phóng viên phỏng vấn Hoắc Ngu về mối quan hệ với Lâm Thư Vi, cô lạnh lùng đáp: "Quan hệ công việc, không thân!"Thế nhưng, ngay tối hôm đó, Hoắc Ngu đăng một dòng trạng thái:"Quan hệ yêu đương. Cảm ơn đã quan tâm. @Lâm Thư Vi"Cư dân mạng s…
Quê hương và Quê Trời Xin chúc các con từ cảm xúc về quê hương mà luôn có ý hướng tới "quê trời", quê hương vĩnh cữu dành cho các con mai sau. Hãy sống nâng niu và yêu quí cuộc sống về "chân, thiện mỷ", về con người và về quê hương mến yêu thì cũng chính là các con đã tìm cho mình quê hương thứ hai đó là "Quê Trời."…
Lee Ra Y/n: Nhan sắc ưa nhìn. Năng lực bình thường có chí tiến thủ. Gia đình có 4 người ba mẹ và 1 em gái, không giàu vừa đủ :>>Kim Namjoon: ??Kim Seok Jin:??Kim Taehuyng:??Jung Hoseok:??Joen Jungkook:??Park Jimin:??Min Yoongi:??Hãy cùng tìm hiểu xem dàn nam9 của chúng ta nàooooo…
chỉ là tôi thích em.(chắc tui drop mấy bộ kia rồi, tui bí ý tưởng viết quá á..tui viết nháp một đống nhưng mà nó không có hợp lý nên tui viết truyện khác để đọc lun hé😊)…
Những cơn mưa cứ đến rồi đi, duyên phận sẽ níu lại những giọt ký ức.Là kết thúc...Hay là một sự khởi đầu mới?* Đôi lời của tác giả: Đây là tác phẩm đầu tiên của mình, văn phong còn non nớt, nhưng mình hy vọng mọi người đọc vui vẻ, và cảm ơn mọi người đã ghé vào đây ủng hộ, đã để lại hữu duyên là "độc giả" cho mình :33…
Câu truyện : "Người con gái mà anh từng lãng quên". Còn có một tên gọi khác ngắn gọn hơn là " Cô gái của sự lãng quên "Lãng quên người mà bản thân yêu thương sâu đậm suốt 8 năm gắn bó. Cách để anh nhớ ra em là ai thì thật sự khó khăn. Tại sao em phải cố gắng như vậy? Cũng chỉ đơn giản là em không buông tay được. Em nên níu giữ hay quên đi?…
Một khi đã đi cùng đường thì chẳng ai muốn chia xa Nhưng một khi đã từ bỏ thì chẳng thể níu lại được.Cũng chẳng ai muốn vậy!! Nhưng tình đã bay thì chẳng thể với lại được.Nhưng rồi sẽ có một ngày... ta tìm được một người đi cùng con đường đến hết đời.…
Im lặng mãi,rồi dần dần và chắc chắn sẽ quên nhau...Khi ấy chẳng ai phải nhọc nhằn níu giữ mối quan hệ bạn ko bạn,tình không tình,đẩy đưa nhau đau khổ.Buông xuôi nhưng chút it vẫn nắm giữ , Dù chẳng biết tại sao....-Thử đặt m vào vị trí "ngta" đi anh ! Để biết bây giờ "ngta" đang như thế nào ???-Thử khóc vì "ngta" 1 lần đi anh ! Để biết nước mắt mặn,đắng ra sao !!!…
Tình là gì, một chén mạnh bà cũng tan vào hư khôngĐau là gì, một cảm giác nơi sâu trái tim vẫn không rỉ máuHận là gì, một hoa bỉ ngạn máu vẫn cố chấp níu giữNhưng đời người chỉ mấy phút chốc như giấc mộng ta chẳng quan tâm chỉ cần nguyện ý ở bên chàng yêu chàng là chấp niệm của taVạn kiếp - vạn kiếp đều như thế…
Xin chào nhé là Oikawa_Zun acc kia để đọc còn acc này để viết.Dù là AllTakemichi nhưng sẽ không có MiTake nhé, bởi vì tớ anti Mikey ạ =))) Truyện không liên qua đến cốt truyện chính, nhân vật thuộc về Ken Wakui nhưng số phận của học thuộc về tớ.…
Ngược .....Ngược nữa .....Ngược mãi....Năm ấy cha cô bị nghi giết người , cuối cùng cảnh sát chứng minh ông vô tội , thả tự do .Anh bằng cách nào đó chìm trong chấp niệm cha cô chính là hung thủ hại cha anh , khiến mẹ anh đau đớn mà tự vẫn , gia đình li tán ...Anh cố chấp trả thù gia đình cô , kết hôn cùng cô để dày vò cô , cũng là dày vò chính mình Cuối cùng là ai buông tayLà ai níu giữ Là ai đợi chờ…
chuyện tình em và gã , là tình yêu mà em dùng hết thảy may mắn để có , là cái mà gã dùng tất cả sự dịu dàng của mình để nâng niu.em của gã và gã của em.…
"......điều thứ mười,em ghét anh khi anh cứ nâng niu mối tình đơn phương câm lặng của em một cách dịu dàng như thế, khiến mọi lí do em gom góp để rời đi đều tan biến hết khi đối diện với ánh sao nơi đáy mắt anh."…
"Lâu rồi không gặp." 12 năm gặp lại anh ấy. Ánh mắt anh ấy đối với tôi giờ đây đã không còn dịu dàng như trước nữa. Cũng đúng thôi là tôi đã nhẫn tâm trước mà. "Ừ 12 năm rồi, cô vẫn khỏe chứ." "Ừm vẫn khoẻ, em còn việc đi trước đây". Tôi có hàng vạn câu muốn hỏi anh ấy nhưng tôi làm gì có tư cách ấy. Không thể níu kéo anh chỉ có thể giữ anh trong trái tim mình.…