Mình edit để đọc thôi. Truyện thế nào thì mình không biết nghen. Nhưng mỗi chương mình sẽ edit hơn 3000 từ để đỡ lướt nhiều mất thời gian. Bây giờ mình chuẩn bị vừa đọc vừa edit đây.Ahihi mình lười viết phần giới thiệu lắm, cơ mà các bạn đừng lo vì mình chuyển sang tiếng Việt sẽ cố mượt mà nhất có thể, hiếm sử dụng từ Hán Việt (tại mình là con độc giả cực kì cực kì ghét truyện dịch sang tiếng Việt còn từ Hán Việt với viết ngược khó hiểu nên xách tay đi edit luôn). Thanks các bạn đã đọc nhaaaa…
Đào Tâm Như và Nguyễn Minh Khôi vô tình gặp nhau trong 1 lần đi thi Học Sinh Giỏi và chạm mắt nhau ngay từ lần đầu tiên,nhưng cuối cùng 2 người lại lỡ để mất nhau trong suốt 2 năm cấp 2 còn lại,liệu kết thúc 2 người có về bên nhau và "chạm mắt" nhau để cùng nhau sống hết quãng đường còn lại 0 thì còn phải phụ thuộc vào tác giả hôm đó vui hay buồn nhé!!…
Bị chính mẹ ruột nhẫn tâm bỏ rơi từ nhỏ ,Hạ Vy lớn lên trong cô nhi viện -nơi em học cách nhường phần ăn ,nuốt nước mắt vào trong và mỉm cười như không có chuyện gì xảy ra . Bước vào cấp ba ,em trở thành trò cười của các bạn ."Đồ mồ côi","đồ rẻ rách ","có nhà mà không ai cần "-những lời ấy như những con dao sắc bén đâm thủng trái tim đang rỉ máu của em.Nhưng điều khiến em đau nhất... không phải những lời đó.Mà là ánh mắt người em thầm thương - ánh mắt anh ấy lướt qua em...như thể em chưa từng tồn tại .Em yêu anh 3 năm .Tặng anh những món quà handmade do e làm ,viết tên anh vào nhật ký ,tặng anh những con thú bông em đan bằng len mềm mại và ấm áp như cái cách em yêu anh vậy .Anh chẳng bao giờ thích .....nhưng cũng chưa từng vứt bỏ .Ngày em tìm lại được gia đình cũng là ngày em phải rời đi .Và ngày em trở về ...là khi anh nằm trong vòng ta em, máu loang cả áo trắng ,nói một câu mà em choè suốt 3 năm : "Tớ thích cậu ...nhưng tớ đến trễ rồi ."Còn em người kiên nhẫn chờ đợi trong vô vọng -chỉ biết mỉm cười qua nước mắt và tự nói với lòng mình:"Tại sao chứ...tại sao...anh không nói sớm ..tại sao lúc đó...anh ấy đã chết ...chết trong gang tấc ... chết trong tuổi xuân xanh của em ""Kiếp này em đợi ,anh không đến ...kiếp sau ,xin đừng bắt em yêu lại từ đầu...em đau lắm...nỗi đau này ai thấu ..."Tác giả:Mộc Thảo Thể loại :Thanh xuân vườn tường -tình yêu tuổi học trò -ngược nhẹ…
Câu chuyện là dòng hồi ức thấm đẫm đức tin của một đứa trẻ lớn lên trong gia đình Công giáo miền Tây Nam Bộ. Qua hình ảnh người bà lần chuỗi Mân Côi, những buổi cầu nguyện đơn sơ và lời dạy về "hai con mắt", tác giả khắc họa hành trình hình thành đức tin từ những điều nhỏ bé nhất. Thiên Chúa hiện diện không qua phép lạ ồn ào, mà qua nồi cơm, ngọn đèn, lời kinh thì thầm và tình thân gia đình. Đó là một đức tin âm thầm, bền bỉ, được gieo như hạt giống và lớn lên cùng năm tháng.…
HỒI ỨC MƯỜI LĂM NĂM THANH XUÂNTác giả : Lam DyTình trạng : Đang load...Thể loại : Hiện đại - HE - Ngược tâm nhẹSố chương : Đang cập nhật ...Giới thiệu : Cô quen anh từ năm cô 12 tuổi. Cô thích anh ngay từ cái nhìn đầu tiên, khi chỉ mới là những cô nhóc, cậu nhóc. Tình yêu những tưởng là bồng bột, nhưng không ngờ nó lại ở trong tim cô lâu như vậy.Mười lăm năm thanh xuân, không phải là quá dài, cũng không hề ngắn cho một tình yêu đơn phương.Bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu thời gian cô dành ra để theo sau anh, âm thầm giúp đỡ, âm thầm làm việc cho anh.Đổi lại là một ánh nhìn chán ghét, một cái phẩy tay xua đuổi và những lời chê trách đau thương.Liệu cô có nên tiếp tục hay không? Hay nên buông tay để bản thân được thanh thản?Truyện có những tình tiết ngược tâm nhẹ, kính mong các bạn sẽ cố gắng đọc và cho ta những lời nhận xét chân thành nhất. Xin cảm ơn.Trích đoạn:"Này cô, cô làm ơn đến nhà và lấy đống rác rưởi mà cô vẫn hay gửi đến cho tôi đi? Sách á? Hay lại đồ handmade này nọ? Cô nghĩ tôi có thời gian để coi những thứ đó à? Mau đến đem chúng về, đừng để bẩn nhà tôi. Còn nữa. Nếu cô còn một lần nữa đụng tới vợ chưa cưới của tôi, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cô"Anh dùng ánh mắt khinh miệt nhất để nhìn Tô Phương. Cô gái bên cạnh anh nũng nịu:"Anh, mình đi thôi, đừng lãng phí thời gian với con ả này." Đoạn quay sang Tô Phương sỉ vả: " Mày đúng là không biết xấu hổ mà, bám theo chồng tao lâu như vậy mà không chịu buông. Mặt dày, gái điếm, vô liêm sỉ."Tô Phương đứng như trời trồng tại chỗ. Hốc mắ…
Truyện dịch từ tác giả rndmcrpydnt trên ao3 (Tên gốc: Watch over you)Link ao3: https://archiveofourown.org/works/24105943?view_adult=trueNgười dịch: Chị gg tài baNgười Edit: Latsec Naoki~~~Ryusui là một người đàn ông tham lam.Anh ấy muốn Ukyo luôn hướng vào anh ấy chứ không phải ai khác.Không một ai.…
Một vài câu chuyện ngắn mình tổng hợp được. Dù lớn rồi nhưng mình cảm thấy có vẻ mình đang bị tiến hoá ngược thì phải, ngày càng thích xem phim hoạt hình và đọc truyện thiếu nhi. Có vẻ khi lớn mình đã có một góc nhìn khác về những câu chuyện thời thơ ấu, đọc thấy khá thú vị, không giống cảm giác ngày bé đọc lắm.Nếu các bạn cũng thấy thế thì để lại ý kiến nhé.…
Đây là muốn cuốn tiểu thuyết tôi viết bằng chính cảm xúc và những suy nghĩ của mình về một mối tình ko hẹn mà gặp . Đó là một câu chuyện *Yêu Xa* " Duyên đến tránh ko được mà rứt cũng chả xong " và nó hoàn toàn có thật . Tôi chỉ muốn viết lên đây với tất cả trân thành và mộc mạc gửi tới toàn thể các độc giả rằng . ( Yêu Xa không có nghĩa là ảo mà chỉ là do ta có đủ can đảm và nhẫn nhịn , mạnh mẽ . Để vượt qua đc hay không ? có đủ sức mạnh đêr cùng nhau vượt qua hay không ? để đến được cái đích cuối cùng mà ta ta mong đợi đó là hai chữ Hôn Nhân ! Các bạn đọc truyện vui vẻ ! #ThanhXuân❤…
thanh xuân vườn trường của hai đôi lứa đồng tình luyến ái.. "mày thích tao hả" -" đâu, t chỉ thích m thôi chứ đâu phải gu tao""wow"truyện sẽ xen lấn tình tiết vui và buồn. Cao xuống thất thường nên cân nhắc!-"..Vào cái ngày định mệnh khi ấy, t nghĩ là t nên yêu mày thêm một lần nữa. có lẽ khi ấy sẽ không quá muộn như bây giờ đâu nhỉ..""hãy mở miệng nói chuyện đi mà.. sao mày tồi với tao vậy hả.. đừng như vậy mà , đừng bỏ t một mình"----"haha, nhìn m dth quá. Cho t nựng míng đi..""nhìn này, cái mặt i đúc m lun kìa. dth như m vậy he- grau grau""ơ, này chờ t với đừng có bỏ đi một mình coi""sau này, nếu có kiếp sau. Hãy yêu nhau lần nữa nhé.. hứa đi.""T cũng yêu m đời đời kiếp kiếp. cùng nhau đầu bạc răng lông. cùng nhau già.. và cùng nhau băng hà nhé..yêu m lắm""Nhìn đi, là đồ handmake đó xinh hong. Sau này nếu lõ t có đi xa thì hãy lấy này ra ngắm nhe.. chắc sẽ hạnh phúc lắm đó"…
Nửa tiếng sau, máy bay cất cánh, bay thẳng về hòn đảo lớn nhất Tổ quốc. Có vẻ như gã rất thích nhìn khung cảnh Sài Gòn lướt qua khung cửa kính bé xíu, rồi nhỏ dần, nhỏ dần trước khi nó biến mất sau những cụm mây trắng. Qua một lớp kính dày lau vội, có thể thấy con sông vắt ngang thành phố như dải khói, kênh Nhiêu Lộc trải dài từ Tân Bình tới quận Nhất, cả Bitexco, cả Landmark 81 là mũi thương chọc thủng mây trời. Gã nhìn những thứ ấy, và cảm nhận được rằng em yêu nơi này. Có những lúc tình yêu ấy hữu hình như yêu nắng hạn, mưa mùa, yêu Đầm Sen, Tao Đàn và những kỉ niệm; lại có đôi khi tình yêu ấy vô lý và chông chênh tựa cái cách em lao đầu vào vòng tay gã. Dẫu chẳng rõ vì sao, nhưng em yêu gã và những thứ ấy, yêu đến lệ hoen má đào.__________Đoạn trên không liên quan đến nội dung bên trong, chỉ là một đoạn văn tôi đã viết và rất thích. Chủ yếu chỉ là req từ bạn bè và người quen thôi.…