author: myin| oneshot |lấy cảm hứng từ bài hát Stay Gold của Kuma Mitsuaki - hãy vừa đọc vừa nghe thử nhé.một chút đời thường nhỏ nhặt giữa hai người yêu nhau.bối cảnh: hiện đại, sinh viên đại học x học sinh trung họccảnh báo: lowcasethank you for reading…
Thanh xuân có dài hay không? Còn tùy thuộc vào bản thân mỗi người cảm nhận. Nhiều người thì trân trọng, nhiều kẻ lại đếch thèm quan tâm. Dễ dàng vứtđi cái thời thanh xuân đẹp nhất ở lứa tuổi học trò, để rồi khi họ đủ lớn, đủ nhận thức để nhìn lại thì đã chẳng còn kịp nữa. Không thể cứu vãn. Một vết thương sâu tuy có lành, cũng sẽ để lại sẹo. Cái sẹo ấy phải thật to, thật rõ, để khi nhìn vào được, họ phải biết tại sao mình lại bị như vậy. Thay vì trách móc đổ lỗi, xô xát phỉ báng, tìm mọi cách bào chữa cho lỗi lầm của mình, thì tại sao lại không cứu vãn tình hình, chấp nhận sự thật?Tệ hại. Con người đúng thật là một lũ tệ hại.…
Truyện kể về một nhóm bạn chơi rất thân đột nhiên một ngày bị kéo vào một trò chơi mang tên Ma Sói.Thể Loại: TextficLƯU Ý: Đây hoàn toàn là tưởng tượng của tác giả.…
Như mây phía nam, như mưa mùa hạ.----Truyện sẽ có nhiều lỗi. Nhân vật bị ooc, nặng hay nhẹ sẽ tùy hứng viết. Viết cho vui với xả stress là chính nên mong mn giơ cao đánh khẽ.Sẽ cố gắng tránh lỗi chính tả, lỗi diễn đạt nhiều nhất có thể.Góp ý phần cmt, nếu không thích có thể click back, cmt toxic xin miễn tiếp.Không có lịch đăng chap cụ thể, có thể bị drop dài hạn vì thiếu ý tưởng.Truyện chỉ được đăng trên Wattpad, những nơi khác đều là ăn cắp.Vui lòng không reup dưới mọi hình thức.Xin cảm ơn.…
Tác Giả : Bạch PhùThể loại: Đam mỹ,đoản văn, thanh xuân vườn trườngNguồn : daamlac.wordpress.comSố Chương : 9Trạng Thái : FULLEdit: GiánĐộ dài: 9 chươngNội dung truyện:Một câu chuyện tình yêu giản dị qua những bức thư.Hai người bạn, sau là yêu.Có những câu chuyện tưởng chừng như thầm kín, nhưng với họ cùng nhau chia sẻ mới là điều tuyệt vời nhất.…
Xuyên suốt chiều dài của lịch sử nhân loại, "công bằng" vẫn là thứ khái niệm mơ hồ, chẳng ai biết nó có tồn tại hay không. Ai cũng đinh ninh cho rằng sau cách mạng, hòa bình về tất cả sẽ hạnh phúc. Ấy vậy nhưng cái sự thật tàn nhẫn nào phải thế. Khi lý tưởng chung không còn thì nỗi niềm riêng mới ùa về. Những cái mà thời chiến họ tạm gác lại thì thời bình là lúc nó sống dậy một cách dồn dậpChính cái thời mà bữa no bữa đói đó đã tàn nhẫn bóp nghẹt thứ gọi là "dị tính". Chẳng biết từ bao giờ xã hội lại xuất hiện "dẫn tính" và "dị tính". Nếu dẫn tính được xem là người dẫn đầu tài giỏi thì dị tính chỉ được xem là một nhóm người ở cái xó xỉn thấp hèn nào đó Trớ trêu thay cậu con trai của gia đình danh giá năm xưa lại là dị tính. Dù cho gia đình có thể bảo bọc em nhưng sống dưới cái ánh mắt khinh miệt, em có thể gắng gượng được còn mẹ em thì xót lắm. Nghĩ thương con trai nay bố mất sớm, nhà có của ăn của để cũng bị khinh thường. Thế là mẹ mang em về quê, về cái mảnh đất mộc mạc mà chứa chan tình ngườiGiấu nhẹm đi việc mình là dị tính, em có một cuộc sống mới. Gặp được những người mà em yêu thương. Khi ấy "dị tính", "dẫn tính" hay người thường cũng chẳng còn quan trọng nữa…
"Yugo này, cậu như gió ấy""Gió sao?""Ừ, một cơn gió yêu tự do, cậu như cơn gió ấm áp đối với tớ""Vậy thì Rin này, nếu một ngày cơn gió của tớ không thể mang cho cậu sự ấm áp ấy nữa, thì lúc đó cậu đừng buồn nhé""Yugo cậu đang nói gì vậy"Người kia khẽ mỉm cười, không đáp.__rồi cậu sẽ hiểu thôi, Rin à! Cậu phải tự mình nhận ra và chấp nhận nó! Sự thật luôn luôn phũ phàng nhỉ?!__.......-- Mọi giấc mơ luôn luôn phải có một cái kết đau buồn nhất, vì khi đã bước vào con đường của mộng mị, thì có nghĩa bạn muốn trốn trách hiện thực.Hiện thực luôn luôn tàn khóc với mọi người --# Cre bìa @HisamiYto…
Truyện ngắn, đơn giản,tĩnh mịch, một chút ít pha lẫn nổi tâm của Tác giả. Ns về một cô gái lẫn đầu pk yêu và lẫn đầu chơi Facebook, trong một lần vô cx dễ thương Cmt lộn nên dẫn ra một tình yêu vui vẻ và hạnh phúc trong 1 năm.…
"Đại khái... rất lâu về trước, có một người yêu tha thiết bầu trời xanh. Vậy nên vào một ngày nắng đẹp khi tòa tháp xuất hiện, người đó quyết định cắt một góc của bầu trời và đem vào trong tòa tháp, tạo thành Phòng chứa bầu trời.""Vì sao người đó làm vậy?""Có lẽ vì không còn lựa chọn nào khác, người đó mong muốn mỗi ngày tỉnh giấc đều có thể nhìn thấy sắc xanh trong tâm khảm, hoặc là hy vọng những thế hệ sau này, những người được sinh ra trong tòa tháp, có thể được chiêm ngưỡng màu sắc chân thực nhất của thứ gọi là bầu trời."…
Bởi vì chúng ta là anh em.Anh đã luôn hy vọng được gặp lại các emNhững đứa em trai yêu quý của anh.Chúa chứng dám Dù kiếp trước từng chia xaDù kiếp này vẫn không thể cạnh nhauNhưngAnh sẽ không để các em một mình nữa đâuKhông bao giờ._"Vì sao anh lại tốt với bọn em thế?"_"Vì chúng ta là anh em!"&Lưu ý: KHÔNG phải đam mĩ, cũng KHÔNG phải boy×boy. Đây chỉ là một fic nói về tình cảm anh em hơi "thái quá" của người anh trai Yuya dành cho những người em trai yêu quý của mình&…