Oneshots AU AiShin
Aizen Sousuke x Hirako Shinji…
Aizen Sousuke x Hirako Shinji…
Chúc mọi người đọc vui vẻ💕…
On the dark road ahead,I can't see a single step aheadI can't see anythingI can't feel anything- Colors Yoori felt restless. She had been sitting alone for at least 30 minutes. There was no familiar face so far. She only knows Jane and she was there because of her. Jane was supposed to fly Paris to pursue her study there as an exchange student tomorrow, so Yoori was invited to celebrate it. She felt kinda awkward amidst of the dancing crowd. She was not really a sociable person.Few minutes later, she finally saw a familiar face. Brian Kang. He was walking toward her who was sitting on the coach located at the corner of the club. Yoori nervously put down her drink. Yoori's heart skipped a beat when his manly scent hit her smell sense. Jane was so lucky to have Brian as her boyfriend. He's handsome, caring and romantic. But Brian is luckier to be Jane's boyfriend. She is the most attractive person in their campus. She excelled in studies and her modelling career. She is friendly, brave and beautiful. A social butterfly.So why would that Jane befriend of someone like Yoori? Yoori was not sure. But for sure, they started to talk to each other since Jane saved her from beaten by her dad in front of their campus gate."Hi," he said. Yoori acknowledged his present with a nod. They never talked to each other before eventhough they heard a lot about each other from Jane. "Do you want to stay here longer?""Huh? Where is Jane?" Yoori asked without looking at him. It had been a while since she last talked to a guy. Except her lecturers. And the loan shark who comes to her house every month. She had to agree it was rather awkward."She--""HELLO, LADIES AND GENTLEMEN!""UGH SHUT UP, JAE!""YOU SHUT UP. I'M TALKING TO MY HOMIE HERE. NOT TO YOU."Yoori knew this couple. They were like the noisiest couple ever. They fought a lot but everyone knows after each fight Mery will run into Jae's arm again. They could not be separated. At least, not for too long.…
Những vết thương có thể kết nối hai linh hồn vụn vỡ hay không?Sự rằng buộc bởi quá khứ hay cảm giác rung động mãnh liệt bởi hiện tại?Đứng giữa lý trí và trái tim con người có thể lựa chọn ra sao?…
đây là truyện của 1 người đã thuộc làu darling in the franxxauthor: Roki Katomi…
xuân, hạ rồi thu đông lại sangbao nhiêu kẻ đến cũng chẳng màngchỉ vì năm ấy nguời hứa hẹnmà đời ta chẳng thể sang trang…
Ở thời còn đi học chắc hẳn ai cũng sẽ có một mối tình, dù có đáng nhớ hay là ác mộng. Nhưng chắc chắn đó là những mối tình trong sáng, đầy sự hi vọng của những cô cậu thiếu niên trẻ.…
CP: Băng ThuTác giả: 眠月浅梦Link: https://www.ihuaben.com/book/3255486Artist: @Chimfucius…
khóc cho nửa hồn đã chết rồinửa hồn đi theo em mãi mãi mình xa nhau, ấy là thực tạinếu không thì đã khácphải không em?…
Câu chuyện về tổ ấm nhỏ của một cặp vợ chồng và cậu con trai…
- Dượng, con yêu dượng. Đừng bỏ con được không ?Tôi ôm chặt lấy anh, cố gắng kiễng chân lên để chiếm lấy đôi môi kia nhưng anh cứ quay đầu đi để tránh né. Lúc này tôi biết mọi chuyện kết thúc thật rồi. - Con đi đây. Chúc dượng và mẹ hạnh phúc. - Giọng tôi nghẹn lại đến khó ngheQuay lưng bước đi, tôi nén nước mắt vào trong. Còn anh thì khuỵu xuống, nước mắt rơi từng dòng.Chỉ trách hai ta không có duyên…
Bản tính của Julia là như vậy - và sẽ luôn như vậy, không điều gì có thể thay đổi cô ta. Dẫu có là ai - Cũng sẽ không khiến Julia quên đi bản tính tham lam của mình.…
Một có gái ngây thơ, hiền lành pha chút sự tinh nghịch, từ thời ấu thơ cô luôn mơ ước về một bầu trời nơi cô có thể tự do bay lượn thoả sức làm điều mình muốn như những chú chim sải cánh uốn lượn trên bầu trời cao vút. Tận hưởng ánh nắng mắt trời ấm áp hay sự mơ mộng huyền bí của màng đêm…
Nói trắng ra là một mớ tạp nham của mình. Ai còn xin per triển thành truyện được tôi cũng quỳ luôn:)…
Đây chỉ là một câu chuyện bình thường, mình không tường thuật lại cuộc đời mình, cũng không có ý định xúi giục bất kỳ ai làm bất kỳ điều gì tiêu cực. Nó chỉ là một câu chuyện thôi, hi vọng mọi người đón đọc nó.…