Truyện dã sửViết về thời đại vua Trần Nhân Tông với một cô gái không có trong lịch sử."Bạn có tin không, lần đầu tiên hai người xa lạ nhìn nhau cũng là lúc bánh răng số phận bắt đầu quay. Đó có thể là tình yêu sâu đậm nhất, nhưng cũng có thể là nỗi đau lớn nhất của cuộc đời bạn" "Kiếp này nàng đến tìm ta,Kiếp sau...Đến lượt ta đi tìm nàng trước, được không?"…
Tác giả: Bản đắng cẩu hòa nhất chỉ ngẫu - Vân thâm cầu học thời kỳ- không hắc không dỗi- Vong Tiện + quan xứng song kiệt hữu nghị- cùng nguyên tác có xuất nhập bộ phận đều vì tư thiết- nhân vật về mặc hương ooc về ta- cảm tạ đọc- dùng ăn cần cẩn thận thỉnh trước đọc tự chương gỡ mìn.…
Quyển 3 của Truyện...Nữ chính là cháu nội của Hưng Đạo Đại Vương, gọi Thái hậu bằng "cô", gọi Quan gia một tiếng "anh họ".Năm Hưng Long thứ ba, nàng nhập cung thay thế người chị ruột bị thất sủng của mình là Văn Đức Phu nhân, ban đầu được sơ phong làm Thánh Tư Phu Nhân, trải qua mười sáu năm thì lên ngôi Thuận Thánh Hoàng Hậu.Tóm tắt thứ bậc hậu cung(Nguồn: Wikipedia "Hậu phi Việt Nam")Hoàng hậuNguyên phi (Đệ nhất)Thần phi (Đệ nhị) Quý phi | Thục phi | Hiền phi | Đức phi (Đệ tam)Phu nhânNgự nữBố lanTác giả: Tiểu Thọ Tửnguồn Watt𝔭ad: tieuthotu_Tài liệu tham khảo- Đại Việt Sử Ký Toàn Thư- Wikipedia- Thivien.net- hvdic.thivien.net…
Nàng là một học sinh năm cuối vô tình trở thành Hoàng thái tử phi, trong tương lai sẽ là Hoàng Hậu nhưng cuối cùng trong chớp mắt lại trở thành một Phế Hậu. Truyện được mình LẤY CẢM HỨNG từ câu chuyện của Vua Anh Tông tức Trần Thuyên cùng Văn Đức Phu Nhân.Truyện không nhầm cung cấp các kiến thức về lịch sử và có không ít chi tiết tự phát! - Kham khảo -• Từ điển Bách Khoa Việt Nam• Bão Táp Triều Trần• Đại Việt Sử Ký Toàn Thư và nhiều nguồn khác nhau nên có không ít sai sót và cũng là lần đầu viết dã sử mong được truyền cảm hứng mê Sử đến rộng rãi và học hỏi thêm ạ!Cảm ơn mọi người!!!Phần ảnh bìa, ảnh gốc thuộc Hoàng Thành Thăng Long.…
Tôi vẫn nhớ những ngày thu rất xanh, những ngày mà người còn bên tôi, chẳng biết tự bao giờ, thu chỉ còn là thu, chẳng còn là những ngày xưa yêu dấu. Tôi vẫn nhớ những mùa đông ấm áp bên người, nhưng khi người rời đi, đông lại trở về là đông, lạnh lẽo và trống vắng.Người đi mang theo cả mùa xuân tươi đẹp, lấy đi ấm áp của mùa hạ trong tôi, Soviet không còn nữa, tất cả chỉ còn là những hoàng hôn tím chứa những lời yêu muộn màng, những cánh hướng dương khô héo chẳng ai thay mới trong phòng làm việc của America.Tuyển tập oneshot tôi viết cho SovAme, tất cả đều là oneshot riêng lẻ. Liệu đó là thực hay mơ? Là quá khứ đã trôi qua hàng mấy thập kỷ, là hiện tại nơi mà người chẳng còn tồn tại, hay là tương lai mà tôi luôn hằng mong đợi? Có phải đôi ta đã từng có những ngày tháng tươi đẹp như thế, hay chỉ là những giấc mộng viễn vông mà tôi tự mơ đến để nguôi ngoai đi nỗi nhớ nhung da diết trong lòng? Ta chỉ biết họ đã từng và sẽ mãi yêu nhau như thế, dù một người đã mãi mãi dừng lại ở thế kỷ 20, mãi mãi ở lại trong một thời xa xăm, rất lâu, rất lâu về trước, để những kỷ niệm đẹp của tình ta sẽ còn lại mãi cùng với dòng chảy vội vàng của lịch sử, chẳng đợi chờ ai, chỉ kịp để tiếc thương cho người.…