Cùng nhau trưởng thành, cùng nhau gây họa và bảo vệ lẫn nhau dưới mái trường cấp ba.Một nụ hôn trên quả bóng rổ, một cái đầu trọc vì yêu mà cạo, những lần trèo tường, những trận đánh nhau trong con ngõ nhỏ, và cả những thân mật trên cánh đồng hoang, tất cả đều đã hóa thành tuổi mười bảy năm ấy."Em lớn rồi, sẽ mãi mãi cao hơn anh năm phân.Mãi mãi che chở cho anh, và cũng mãi mãi bảo vệ anh."…
Seohyun chôn vùi tình yêu đầu đời, lựa chọn buông bỏ Sehun để đi du học. Ba năm sau cô trở về, đáng ra sẽ có 1 cuộc sống mới bên Kris, Sehun cũng sẽ cùng chị gái cô kết hôn nhưng mà người tính không bằng trời tính, 1 tuần trước khi hôn lễ của chị gái tổ chức, cô và Sehun ở trên giừơng phát sinh quan hệ, hơn nữa còn bị bắt tại trận. Kris đi New York mất mọi liên lạc, Seohyun 1 mình chống đỡ, bị chị gái quay lưng, người nhà lạnh nhạt....Vì danh dự 2 bên, cuối cùng cô buộc phải kết hôn với Sehun. Phải chăng cuộc hôn nhân này chỉ có trên danh nghĩa, không hề có tình yêu? . . Rồi Seohyun và Sehun có thể chung sống bao lâu? Một tháng....một năm hay cả đời?…
I woke up to a sound.It wasn't loud, nor urgent, just a soft, deliberate knock against wood. The kind that lingers, waiting to be acknowledged.Knock, knock.The room was dark, except for the faint glow of streetlights bleeding through the curtains. Everything looked the same: the walls, the ceiling, the bed I was lying on.Nothing was out of place.And yet, something felt wrong.Knock, knock.The sound wasn't coming from the front door. It was closer. Much closer.Right outside my bedroom.The room stayed still, wrapped in darkness, thick and suffocating, with only the tick of the clock echoing through the quiet. I didn't move, didn't turn on the light. I just lay there, listening - letting the sound drift through the rhythm of my breath.I had locked the front door. My smart lock made sure no one could enter without the code.So then... who was standing out there?…