Lâm Thư Mạt, một nữ sinh cấp ba xinh đẹp, ưu tú, hòa đồng, tốt bụng nhưng rất ghét nợ ơn người khác. Trong 1 lần đi dạo chơi trên phố cô bất ngờ chạm trán với tên đốn mạt Lục Tần Phong rồi gây xung đột với anh. Không lâu sau đó, cô gặp phải rắc rối lớn tại trung tâm thương mại và may mắn được một anh chàng điển trai đứng ra giải vây, cô miễn cưỡng chấp nhận nợ ân huệ của anh. Thế nhưng sau đó, cô phát hiện ra sự thật không thể nào chấn động hơn. Cô nàng sẽ phải làm gì để trả ơn đích đáng cho anh?…
Tớ đã về.Đừng đi nữa nhé?Nếu ra đi là lựa chọn tốt nhất cho cả hai thì tôi sẽ xem cậu ấy là thanh xuân đẹp đẽ nhất của mình! Tình yêu là phải tự mình giành lấy. Đừng ngồi đó chờ đợi sự bao dung của người khác dành cho mình.☆Tác giả: Nguyệt Dương.…
Mỗi giấc mơ của tôi đều là một câu chuyện thú vị, nhưng đa số đều không có cái kết. Mọi điều tôi muốn làm sau khi thức dậy là tưởng tượng ra cái kết cho câu chuyện.…
Đây là bộ truyện đầu tiên của Ri.vì ri viết truyện này là để tặng một bạn.Trong truyện ri sẽ thường dùng mấy từ fuck vậy nên là nên lưu ý trước khi đọc-nhân vật chính: Vương Tuấn Khải-Trịnh Tiểu Tuyết Vương Nguyên-Vương Tuyết Diệp Dịch Dương Thiên Tỉ-Tạ Ngọc HằngVÀ MỘT SỐ NHÂN VẬT KHÁC…
Mizutani toshiro, cậu là người mà ai cũng phải kính trọng với độ thông minh . Từ nhỏ sau khi thấy người ba cùng người tình bỏ gia đình cậu mà đi cậu đã quyết định sẽ bảo vệ mẹ và đứa em gái. Sau khi 13 tuổi cậu và đứa em đã được chuyển tới trường mới. Và sau khi chuyển tới trường cậu đã gặp được nhiều người bạn mới, và cùng với hai người con trai kì lạ giống như có nhiều bí mật. Liệu sẽ coa điều gì sẽ thay đổi cậu ? Nói chung đọc là biết…
Giữa cái nắng nóng bức ngày hè tháng tám, cả thành phố đều bị bao phủ bởi luồng nhiệt lớn, không một góc khuất nào có thể tránh được.Mãi tới đêm hôm qua mới trút xuống trận mưa đầu tiên của mùa hè.Kỷ Nhiễm cuộn mình trên sofa trước cửa sổ, tay cô cầm quyển sách song ánh mắt lại nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ sát sàn. Từ giữa trưa mưa lại bắt đầu rơi, mãi tới giờ vẫn chưa có dấu hiệu tạnh đi.Khí trời oi bức bấy lâu nay đã bị cơn mưa lớn đẩy đi, nhiệt độ không khí dần giảm xuống.Dù có cách tầng cửa sổ, cô cũng có thể cảm nhận được sự mát mẻ ngoài kia.Trong lúc Kỷ Nhiễm say sưa ngắm nhìn, ngoài cửa chợt vang lên tiếng gõ.Vốn Kỷ Nhiễm không muốn đáp lại nhưng nghĩ tới chuyện hôm qua cô nằm trên sofa không trả lời thì ngay sau đó dì Triệu đã vội vã kêu lái xe trong nhà tới tính phá cửa phòng cô vào.Như thể, họ sợ cô nghĩ quẩn làm bậy...Vì tránh lặp lại chuyện cũ, cô nhẹ giọng nói: "Để ở cửa đi, lát nữa con ăn."Nghe cô nói vậy dì Triệu cũng thoáng yên tâm, đặt dĩa trái cây trên mặt đất.Chỉ là trước khi đi, dì Triệu lại quay đầu nhìn thoáng cửa phòng, vừa xót vừa thương lắc đầu.Nhà họ Kỷ vốn là gia đình giàu có, chỉ riêng ngôi nhà này thôi đã có giá trị mấy trăm triệu, theo lý thuyết thì không tới phiên một người lao động thấp bé như dì Triệu đồng cảm với Kỷ Nhiễm.Nhưng ba ngày trước Kỷ Nhiễm bị bệnh, sốt cao, ấy thế mà cha mẹ đều không về thăm cô, sau khi hết bệnh cô bé con cứ nhốt mình trong phòng mãi.Thật sự dì Triệu cảm thấy cô bé này rất tội.Cha không thương mẹ…
Nàng tựa như ánh trăng mang theo tâm hồn thuần khiết, đẹp đẽ, dịu dàng nhất mà đến bên ta.Nhưng ánh trăng ấy cũng lại mạnh mẽ kiên cường mà tỏa sáng giữa bầu trời đêm. Thứ ánh sáng đẹp đẽ ấy khiến ta muốn một lần ích kỷ mà giữ nàng bên cạnh. Liệu, một ngày nào đó ánh trăng của ta sẽ biến mất không?Linh hồn nàng có thật sự là người của thế giới này không ? Ngày nàng biến mất ta sợ bản thân mình sẽ không thể tiếp tục sống dù có không khí có đồ ăn như lại thiếu đi hình bóng nàng, vầng trăng sáng của lòng ta. Nếu có ngày ấy xin nàng hãy mang ta đi cùng.....…