Tớ Cũng Không Biết Thích Ai Nữa?
Đây chỉ là 1 câu chuyện vui thôi, do tớ nghĩ ra nên hơi lủng củng, thông cảm!…
Đây chỉ là 1 câu chuyện vui thôi, do tớ nghĩ ra nên hơi lủng củng, thông cảm!…
- Chị ơi! Anh yêu em.-Cái gì cơ@@ mày bị điên à...- Em không cần chịtrả lời ngay. Suy nghĩ kĩ đi...Tình yêu không có lỗi...- Tôi thích cậu. Làm bạn gái tôi nhé....-..........T..ô...i......…
Với ai đó, thanh xuân chính là thanh xuân, có thể ắp đầy rực rỡ của những tháng ngày tuổi trẻ ngông cuồng chẳng sợ sai... Nhưng với tôi, thanh xuân lại chính là một hành trình mà dư âm của nó chỉ gói trọn trong hai từ " nuối tiếc" ...!Những năm tháng thanh cuân tràn đầy hoài bão ấy đáng ra tôi phải biết yêu thương bản thân mình và trân trọng từng thứ., vậy mà tôi đã cặm cụi gom góp tất cẢ yêu thương để trao cho một người phải nói là " vô tâm hết mức" để rồi ôm lại toàn những đau thương -.-Sau đây là những mẫu truyện ngắn, tản văn nói về thanh xuân của một người. Các bạn đón đọc. Nhớ bình chọn cho mình. Cảm ơn! ;)Các mẫu truyện do mình sưu tầm, đã nghe, và tự viết!. Muốn bt nguồn thì hãy đọc và cmt nha~~😋😘…
Là.......Rất là..........Giúp..........ZuiHết…
nắng hạ ngày ấy không đẹp chút nào...…
Trái đất trước khi còn người bị con người thống trị là nơi sinh sống của hàng vạn chủng tộc khác nhau có hình dạng đều gần giống với con người bây giờ. Ở đó ,là nơi sức mạnh được ví như thước đo địa vị ,số phận của từng cá thể..... Truyện kể về cuộc đời, những hành trình từ khi sinh ra tới khi về lại một đội của 5 dạng sống xuất chúng từ những bộ tộc khác nhau .......…
Càng đọc càng hay…
Truyện nói về đế quốc Triều Châu thời loạn thế có người đồn rằng ở trong kinh thành có 1 cặp nam , nữ tài mạo song toàn được ông trời phái xuống để giúp bá tánh .Triều Châu hàng vạn người ta không tin là ta sẽ không có được nàng !!! Nàng là Nữ Vương còn ta là Vương Gia (Vua) chúng ta là 1 đôi uyên ương.Chàng là 1 Vương Gia tái thế còn ta chỉ là 1 Nữ Vương lạnh lùng không có trái tim ấm áp những nhờ Vương Gia mà ta biết thế nào là yêu, thương .Giang Sơn Triều Châu Rộng Lớn Liệu 2 Người Có Cùng Nhau Đi Hết Quãng Đời .Tác Giả : Jenni .…
Ấn "bình chọn" để ủng hộ truyện cho Momo ná <3…
"Hỏi trời cao hỡi tình là chiVừa gặp nhau đã vội biệt ly, nhìn em bước theo người khuất dần anh chỉ lặng thinh Tưởng rằng may mắn tìm được nhau nào ngờ đâu đứt đoạn dây tơTrách kiếp này có duyên nhưng chẳng có phận...Hẹn em kiếp sau, kiếp này thôi tìm đến nhau"…
Giới Thiệu Nhân vật ChínhTrần Đình Tuấn 18 tuổi. Tính cách lầm lỳ ít nói và có rất ít bạn Thuộc top 10 học sinh giỏi nhất trường. Có nhiều tài lẻ khiến bao cô gái hâm mộ. Tuy nhiên anh lại thiếu tình cảm gia đình. Ba mẹ ly hôn mỗi người một nơi. Anh phải sống 1 mình trong 1 ngôi nhà giữa thành phố. Đôi khi anh nghĩ muốn có 1 người bạn gái để chia sẻ mà sao khó đến vậy Đồng Thủy Ngân 16 tuổi. Thuộc Top 10 hoa khôi của trường Tính tình vui vẻ hay giúp đỡ những người khó khăn và có nụ cười tỏa nắng khiến cho bao chàng trai muốn theo đuổi.. Tình yêu đầu gặp phải 1 anh chàng sở khanh nên tự nhủ sẽ khóa cửa trái tim. Cô sống trong một gia đình hạnh phúc. Vì là con 1 nên đc ba mẹ nuông chiều.Hoàng Duy Hiếu 18 tuổi là bạn với Trần Đình Tuấn và học cùng trường với Đồng Thủy Ngân. Học vấn chỉ đc xếp vào top 5 của lớp. đồng thời làm trùm trường và cầm đầu băng đảng . Đối sử với anh em rất tốt. chơi đẹp Cuộc Sống cũng đơn giản nhưng thiếu tình yêu thương của ba khi anh tròn 3 tuổi.Trần Lam Vy 16 tuổi là bạn thân với Đồng Thủy Ngân. Học lực chỉ được xếp loại trung bình khá. Tính cách khá hậu đậu. Hay mơ tưởng yêu được anh soái ca trong tiểu thuyết. Là con cả trong gia đình nên phải lo phụ mẹ chăm sóc cho các em và gia đình.Dương Hải Băng 17 tuổi học cùng trường với Trần Đình Tuấn. Là con một trong một gia đình giàu có nên học thói ăn chơi phá phách. Tuy nhiên cô có một khuôn mặt khá dễ thương nhưng thủ đoạn cũng không kém.…
Tên: Vô Tư Ưu LựTuyển tập: Mộng Vô ThườngTác giả: Kẻ Dệt Mộng (Mộng)Giới thiệu:Có một số chuyện, không chỉ cứ giải thích trên mặt chữ là có thể hiểu được. Đây là điều mà hắn được nghe, được nhắc không biết bao nhiêu lần. Hằng đêm, mỗi khi hắn nhắm mắt lại, sẽ luôn có giọng nói rỉ vào tai hắn câu nói kia. Đã không biết qua bao nhiêu đêm thức trắng, hắn bị giọng nói kia hành hạ đến nỗi không ngủ được. Tuy nhiên, đấy cũng không hẳn là một vấn đề quá lớn.Chỉ là, hắn vẫn luôn không hiểu giọng nói đó đến từ đâu, là của ai?Rốt cuộc là ai luôn nhắc hắn về điều khó hiểu ấy?Là ai?Hắn không biết.Hắn không biết.Không biết.Không...Đôi mắt hắn đỏ sọc.Hắn rốt cuộc cũng điên rồi.…
Hôm nay, tôi quyết đinh nâng lòng tự trong củ mình lên để viết một lá thư mà đáng lẽ tôi phải viết từ hai năm trước. Nếu bạn cảm thấy tôi đang phẫn nộ quá đáng thì đúng rồi đấy, đó là cảm nhận của bạn và sẽ mãi là của bạn. Còn ý tưởng của tôi thế nào bạn sẽ không thể hiểu nổi, bảy chìm ba nổi, tảng băng của tôi vẫn luôn là vậy.…
Cuối cùng, tình yêu hay thù hận đã không còn quan trọng nữa rồi...…