Mình là Jeon Somin nhưng hiện tại đang mang họ Min, tiểu thư của tập đoàn VK , em gái thất lạc của Kook. Bạn thân nhất của mình - Jimin (chimchim )tuy vẻ ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong rất yếu ớt. Nếu các bạn muốn biết thêm thì nhớ đọc truyện của mình nha. Đây là lần đầu mình viết truyện nên có gì sai mong các bạn bỏ qua .^-^…
Ngày 19/04 sẽ up chương mới.Lịch: Mỗi ngày 1 chương.___Gốc: 上了好友的爸爸(1V1 大叔 H)Hán việt: Thượng Liễu Hảo Hữu Đích Ba Ba (1v1, Đại Thúc, H)Converter: Reine DunkelnRaw: Po18Bìa: VagueTeamDesigner: JeniiEditor: Tinh HòaVăn án:Tên khác 《Chân Thành》, họ Phó được gắn liền với trái tim chân thành của tôi.Đây là một cô bạn tốt luôn miệng cả ngày kêu: "Cậu thật giống như mẹ của tớ."Chuyện xưa bạn tốt kêu mẹ nó thành sự thật.Cô họ Bối tên Duyệt.Chỉ có hắn coi cô là bảo bối.Cũng chỉ có hắn mới có thể cho cô sung sướng.Thiên lôi câu địa hỏa (1), liền hướng lên trên giường.(1) Thiên lôi câu địa hỏa: Ám chỉ trạng thái kích tình nóng bỏng giữa đôi tình nhân. Một bên là "thiên lôi", một bên là "địa hỏa", vậy thì nếu ở gần nhau thì...Lão nam nhân tao nhã tự giữ X Tiểu đáng thương trầm ổn hiểu chuyện.Nữ chính: Bối Duyệt.Nam chính: Lăng Thanh Thầm.___Lưu ý: Tác phẩm edit chưa có sự cho phép của tác giả, convert. Vui lòng không re-up dưới mọi thức nào, xin cảm ơn!Note: Vì tên bản gốc mình thấy không hay nên mình sẽ tự đặt lại, lấy tên nam nữ chính gộp lại nhé.…
Nữ chính - Trịnh An Hạ: Một cô gái xinh đẹp, thông minh, có khí chất thanh lạnh. Sau cái chết oan ức của cha mẹ, An Hạ mất tích 10 năm, trở lại với thân phận mới để trả thù.Nam chính - Lục Phong: Tổng giám đốc tập đoàn Lục Thị, tài giỏi, lạnh lùng, có quá khứ đau thương. Là người bị nghi ngờ liên quan đến cái chết của cha mẹ An Hạ.…
fic này nói về cô hoa khôi bị gắn mác là quyến rũ con trai nên hay bị bắt nạt và đến khi cô được cậu bạn học cùng lớp cứu giúp và bầu bạn với cô mặc dù cậu ấy có hơi lạnh lùng và cục súc.Nhưng cô đã rơi vào lưới tình của cậu bạn ấy giờ cô phải giải quyết sao đây ?Ủng hộ tui nha!!!!!!!!!…
Mình có viết gì sai sót thì mọi người góp ý cho mình nha .xuyên không | ngược | HE | cưới trước yêu sauFacebook: ngtram9524Instagram: ngtram_9794 Tik tok : ngtram_9524…
Diệp phong là một thiếu gia bình thường là một phàm nhân, nhưng nhờ ngộ tính cao có duyên với tiên đạo nên vô tình đã được một cọc cơ duyên. Và từ đây bắt đầu bước vào thế giới tu tiên đầy rẫy gian nan. Một lòng một dạ với tu tiên bất kể năm tháng. Đến cuối cùng cũng đạt được cảnh giới tiên đạo, trở thành bá chủ một phương. Thể loại: tiên hiệp, phưu lưuTác giả: Tam công tử (Tam Hạ)…
Hắn gặp nàng, duyên phận oan trái.Nàng gặp hắn, thiên kiếp trời ban.Nàng và hắn, kẻ đi người ở.Mãn thiên tuyết vũ. Cô đơn sơn cốc tự tình khúc.Kẻ độc hành vùi tuyết chốn thâm sơn.Trăm năm thoáng giấu mộng oan trái.Tuyết Thiên sơn bay lặng ngóng trông ai.…
Biết tìm đâu ra một trốn dung thân cho những mảnh đời của những đứa trẻ tổn thương , trầm cảm ? Có lẽ là đại dương đen - thứ luôn làm ta tò mò và ám ảnh ... Nhưng trong đó luôn là nơi tối đen , đèn có rớt xuống cũng nhanh chóng bị tắt ngủm bởi màn nước đen ám ảnh...Vậy đâu mới là nhà của những đứa trẻ tổn thương ? Nếu ví con người như những nhành hồng thắm , thì có lẽ '' chúng '' là những nhành hoa đã dần héo mòn từ trong tâm hồn... Những con quỷ đánh cắp cuộc đời mang tên trầm cảm ... cre : gg Xin cảm ơn!…
"Em chạy đi, chạy nữa đi, tôi xem em chạy bằng cách nào. ""Em muốn chết? Hảo, chết đi! Chết rồi tôi giữ xác em, chôn cùng với em,... Đừng tưởng chết rồi thoát khỏi tay tôi! ""Lam Trạm à! Em ghét tôi sao? Oh, vậy em tốt nhất ghét tôi nhiều chút, hận tôi nhiều chút,... Vậy mới khiến em lưu giữ hình bóng tôi. ""Em muốn chạy? Em chạy 1 bước nữa đi? Tôi liền đập gãy chân em để em không thể chạy được nữa! ""Em không thèm nhìn tôi vậy tốt nhất em đừng nhìn, bởi vì chỉ cần tôi nhìn em là đủ! Nếu có kẻ dám nhìn em, tôi sẽ moi mắt họ ra!!""Xem ra tôi cần dạy dỗ em nhỉ? Heroin được đó? Em sẽ không thể rời xa tôi nữa rồi" . "EM ĐỪNG BAO GIỜ NGHĨ ĐẾN VIỆC THOÁT KHỎI CHÚNG TÔI". Viết tặng cho bé @Faksjjk2…
Đêm nay Bắc Kinh se lạnh. Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc phản chiếu lên mặt phím đàn, long lanh như có hàng nghìn ngôi sao đang nhảy múa cùng âm thanh.Tôi hít sâu, mười đầu ngón tay chạm khẽ lên phím. Âm thanh đầu tiên vang lên, trong trẻo, gọn ghẽ - như thể tôi đang kể lại một câu chuyện mà chỉ mình tôi hiểu. Người ta đến dự gala của Tập đoàn Thẩm Thị để uống rượu, cười nói, bắt tay, chụp hình. Còn tôi, chỉ là người chơi đàn thuê. Một "âm thanh nền" giữa thế giới lấp lánh ấy.Cho đến khi ánh nhìn của tôi dừng lại ở hàng ghế đầu.Người đàn ông ấy - Thẩm Dực Minh. Bộ vest đen được cắt may tinh tế, cổ tay anh thoáng hiện chiếc đồng hồ bạc lạnh lùng như chính ánh mắt. Anh không nói gì, không cười, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Không kiểu nhìn xã giao. Không tò mò. Mà như thể, anh đang nghe tôi bằng ánh mắt.Tôi chợt lỡ nhịp, một nốt trượt qua. Nhưng anh không hề rời tầm nhìn. Đó là khoảnh khắc kỳ lạ - như thể tiếng đàn của tôi đã trói lấy một người đàn ông mà cả khán phòng đều phải cúi đầu trước anh.Khi bản nhạc kết thúc, tôi cúi chào, nhận một tràng pháo tay lịch sự. Và rồi, tôi không còn thấy anh nữa.Tôi tưởng chuyện sẽ dừng ở đó. Nhưng khi đang thu dọn bản nhạc trong phòng chờ, cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào - dáng vẻ chuyên nghiệp, lễ độ."Cô là Tống Vân Khanh phải không? Tôi là trợ lý của Tổng giám đốc Thẩm. Anh ấy muốn mời cô dùng bữa tối. Riêng."Tôi ngẩng lên. "Anh ấy... có nói lý do không?""Chúng tôi muốn bàn về một hợp đồng cá nhân."Tôi cười nhẹ, cố giấu sự bố…