em đã không thể mường tượng ra những tháng ngày sống thiếu anh trong cuộc đời, em đã cố để không trở nên thật quá bi quan khi dấn sâu vào những kí ức vô thực của chúng ta từ rất lâu. nhưng cuối cùng em vẫn không thể làm được. khi thành phố đã chìm vào màn đêm đen đặc và những gì em có thể cảm nhận được là hơi lạnh cóng và sự cô đơn bủa vây không lối thoát, nó khác xa hoàn toàn với những tháng ngày bên anh, được vùi mình trong lòng anh và chẳng còn lo toan điều gì nữa.nhưng em đã đẩy mọi thứ đi quá xa và khi nhận ra, em đã vụt mất anh từ rất lâu rồi.…
Thuận, đứa trẻ 10 tuổi có cuộc sống tương đối bình thường như những đứa trẻ thành thị khác: Bố mẹ đều là công nhân viên chức tại công ty, còn cậu thì ngày ngày đến lớp, tan học thì về làm bài,lúc thì đi học thêm, sau khi học xong thì đọc truyện, vẽ, xem TV, ... Cuộc sống bình bình, yên ả như thế, chỉ có một điều làm cậu không vui, đó là cậu thích vẽ và có thể vẽ đẹp, nhưng bố mẹ lại không ủng hộ vì sợ cậu sao lãng việc học môn khác. May mắn mỉm cười khi cậu vô tình bị cô giáo phát hiện vẽ trong lớp và giúp cậu thuyết phục bố mẹ, cho cậu điều kiện để tham gia thi vẽ cấp quận. Chưa hết vui mừng thì Thuận bất ngờ nhận tin dữ: Bố mẹ cậu qua đời vì một tai nạn giao thông. Ôm nỗi đau trong lòng cho đến lúc học xong lớp 4 , vào hè năm đó, Thuận đã về sống với bà ngoại và người dì tại vùng quê Nam Bộ vì cậu không còn họ hàng thân thích ở thành phố nữa. Tại đây, Thuận bắt đầu cuộc sống mới, với nhiều xáo trộn và mới lạ. Thuận bắt đầu với sự nguyên sơ, giản dị và có chút thiếu thốn ở vùng sông nước. Dù trải qua một số khó khăn để thích nghi với cuộc sống mới, nhưng với tình thương của bà, của dì cũng như tình cảm nồng hậu của bạn bè và bà con nơi đây, Thuận đã dần thân quen, vơi bớt đau buồn, mặc cảm để mở lòng và kết bạn với mọi người. Đó là món quà miền quê nhiệt đới mang đến cho cậu, xoa dịu những đau thương mất mát trong đời.…
Jenna là một cô gái năm nay vừa tròn 6 tuổi. Vì bố cô đã vô tình phạm phải một sai lầm khiến mẹ cô từ bỏ cõi trần và bỏ trốn nên Jenna đã phải chuyển đến một trại trẻ mồ côi. Ở đây, cô đã thấy và gặp những đứa trẻ khác có số phận giống mình, không bố, không mẹ, không gia đình... ( Truyện được viết và lấy cảm hứng từ tác phẩm "My life as a courgette")…
ChoiByeongSeop- Vị thái tử Nước Choseon, người sẽ kế vị trong tương lai. Mắc căn bệnh lạ...( đọc đi rồi biết bệnh gì ).. OhHanBin- Thế tử nước Onjeong đã bị mất nước, phải lưu lạc ngay từ khi 5 tuổi, được một gia đình nghèo cưu mang nuôi dưỡng.....⛔️ Truyện không phải thật, vậy nên hãy tận hưởng tình tiết có happy, có sadness và có tình tiết 😏...hehe. Vì thích 2 đứa trẻ nên mình viết Fic cho vui thôi, đừng nghĩ nhiều 🤟…
Mình sưu tầm từ rất nhiều nguồn như Pinterest, Instagram, Facebook,...Nhiều quotes mình không thể nhớ được cre 😭😭😭, mình xin được tiếp nhận ý kiến của các bạn nhé ☺️Có thể nhắn tin thẳng trực tiếp cho mình để mình để mình bổ sung nguồn nha ❤️Bắt đầu từ chương 34, mình sẽ des quotes trong ảnh nhé 😊Love you all <3…
ngày hôm đó, trên cánh đồng hoa, cậu còn chưa kịp hái những sắc hoa đẹp nhất của mùa xuân đem về cho anh, thì anh đã mãi mãi chẳng thể nhìn thấy sắc hướng dương rực rỡ ấy.…
He and she were strangers who had never known each other before. They met because of a family change. The two enemies destined to fall in love, what is doomed in the deep ...…
Ký ức đôi khi là những chương bất cần đời, là những thứ mà con người ta vừa muốn quên vừa không muốn quên.Vậy cho nên hạnh phúc là trong tay yêu thương thù ghét gì là quyền của bạn.Chỉ có điều quá khứ của tôi thì tôi lưu lại, chẳng sợ ai phán xét hay dè bỉu. Cuộc đời của tôi tôi không sống cho phần người khác…
Bất kể tình yêu đang nảy nở hay vẫn chưa đâm chồi, bất kể bạn yêu anh ấy nhiều hơn hay anh ấy yêu bạn nhiều hơn, yêu là được yêu đều là niềm hạnh phúc." (Thái Y Lâm)...Chúc bạn luôn hạnh phúc ^^#Miêu…