"Cuộc sống giống như một bảng màu palette, có những gam màu rực rỡ của niềm vui, nhưng cũng có những mảng màu u tối của những bí mật chẳng thể gọi tên.Với Jeon Jungkook, cuộc đời anh chỉ còn lại hai màu trắng và đen kể từ ngày người con gái ấy rời đi. Cho đến khi anh gặp Ami - cô vợ bí mật có gương mặt giống hệt người cũ, nhưng tâm hồn lại rạng rỡ như ánh nắng ban mai.Anh dùng sự lạnh lùng để vẽ nên bức tường ngăn cách, còn cô dùng sự nhẫn nại để tô điểm cho căn nhà vắng bóng tình thương. Giữa những tin đồn hẹn hò chấn động và những toan tính trên thương trường, liệu Ami có thể vẽ lại nụ cười lên môi người đàn ông mang trái tim vỡ nát, hay chính cô cũng sẽ bị hòa tan vào mảng màu u xám của quá khứ mà anh để lại?"…
Một chủ tịch lạnh lùng đem lòng yêu cậu nghệ sĩ chân thành, để rồi giữa danh vọng và đam mê, họ tìm thấy nhau từ ký ức thanh xuân đến hiện tại đầy sóng gió.…
"Rầm...Rầm...RầmTiếng gió rít lên những mái nhà.. Lạnh lẽo.. Cô đơn.. Vân men theo con đường đầy người xa lạ, khói ngút trời. tiếng người rộn lên cả hai tai. Bất giác cô chợt đi tới hàng ghế cũ..'Xoạch- Ơ.. Tôi xin lỗi.. Xin lỗi.. Anh có sao không? Để tôi đỡ anh ngồi lên..Nhìn người thanh niên trước mặt mình, cô có cảm giác là lạ ở ngón tay, một cảm giác gì đó rất quen thuộc.- Tôi thành thật xin lỗi cậu.. Cậu không bị thương ở đâu chứ?.. Nếu không thì tôi đi nhé.. Xin lỗiPặc.~~~!- Này cậu làm gì vậy? Mau bỏ ra! - Cô giận dữ hét lên khi thấy có người nắm cổ tay mình. Vân POV: Người gì mà kì cục quá đi thôi?- Tôi không đau.. Chỉ là tim tôi nhớ em.. Em nhớ tôi chứ?Nghe chất giọng, tim cô như thắt lại. Họa chăng có thể đánh người nhưng tim cô không nỡ.. Nín một hơi thở dài, nhẹ nhàng rút tay lại hành động nhẹ tựa lông vũ nhưng tại sao lại khiến sắc mặt ai lại đanh lại.- Tôi không nhớ anh. Còn nữa tôi không biết anh là ai, vì thế đừng động vào người tôi. Được chứ? Anh cảm phiền cho tôi mượn tay của anh được không?Dứt lời, người thanh niên kéo cô vào lòng rồi đưa tay cho cô giữ. Cô kéo cổ áo mình xuống, mặt dây chuyền đơn giản hình như có tí lấp lánh của ánh mặt trăng rọi xuống. Cô nhẹ nhàng gỡ nút thắt, đặt lên tay người thanh niên. Lưu luyến nhìn sợi dây, rồi lại vội vàng đạt xuống.- Ờm..trả lại cho anh.. Tạm biệt, tôi có chuyện gấp phải đi rồi.- Anh xin lỗi. Thật sự anh đã sai rồi.. Anh không mong em tha thứ cho anh nhưng anh mong em sẽ hiểu.'Giọt nước mắt đong lại trên khuôn mặt của Vân. Thật lạ, cô…