Dìm Cho Chìm
Thik thì dìm=))))…
Thik thì dìm=))))…
Đăng cho vui…
Chỉ lần gặp đầu tiên tôi đã yêu em mất rồi!…
Chỉ Là OneShort về Otp.…
Các Otp ngon ngon của toii…
.........................…
Tình yêu xuất phát từ những đồng điệu của hai tâm hồn không hoàn hảo; hai tâm hồn rỉ máu bởi những vết thương trong quá khứ. Họ tìm đến nhau, hàn gắn những vết thương ấy, bù đắp cho nhau bằng những chân thành xuất phát từ trái tim. Họ hy sinh vì tình yêu, sẵn sàng từ bỏ hết những thứ quý giá nhất của bản thân để được bên nhau. Mãi mãi.…
"Đồ dâm đãng! Đồ dâm đãng, dìm chết nó trong chuồng lợn rồi dìm xuống ao-" Ký ức cuối cùng của nàng là cảnh bị trói tay chân, nhét vào chuồng lợn, rồi ném xuống ao nước lạnh buốt giá, nơi băng mùa xuân vừa tan chảy. Nàng bị vu oan tội ngoại tình và phải chịu một cái chết nhục nhã... Nàng hận bản thân vì đã đánh giá sai người, yêu nhầm người. Chẳng lẽ ngay cả trời cũng không nỡ nhìn nàng bất công mà cho nàng cơ hội làm lại từ đầu? Phương Hành tưởng mình đã chết trong oán hận, nhưng khi tỉnh dậy, nàng đã trở lại mười tuổi. Cha mẹ vẫn yêu thương, người anh trai yêu quý vẫn còn sống. Nàng tự nhủ rằng gia đình là điều quan trọng nhất trong đời, chồng con, tình nhân, và những mối quan hệ lãng mạn đều vô nghĩa. Nàng quyết định sống một cuộc đời cô độc, nhưng vị hoàng tử thứ mười một đã phá hỏng kế hoạch của nàng. Sau khi nàng vô tình chứng kiến cảnh chàng bị bắt cóc, bị cuốn vào và được cứu sống một cách thần kỳ, chàng không hề che giấu tình cảm dành cho nàng. Nhiều năm sau, khi họ đoàn tụ, chàng quyết tâm chinh phục nàng. Khi cô buồn bã, anh dùng kỵ binh sắt bắt đom đóm chỉ để làm cô vui, và anh thường xuyên đến nhà cô, hạ mình để làm vui lòng gia đình cô. Điều này dần dần bào mòn quyết tâm của cô, và cô lại bắt đầu cảm thấy bị anh thu hút...…
Tôi xoay người lại, định bụng nhân lúc hắn ngủ say sẽ thừa cơ trốn đi thật xa, tìm lại cho mình cuộc sống tự do như trước. 5 năm làm thái giám bên cạnh hắn, tôi giống như con chim trong lồng đang tàn mọn dần chút sức lực cuối cùng. Lần này, nhất định phải thành công!Hắn ngủ say thật rồi. Hơi thở nam tính làm lồng ngực hắn phập phồng từng nhịp. Vẫn gương mặt lạnh lùng không góc chết ấy, hắn nghiêng người lim dim đôi mắt mà vẫn không hề hay biết tôi đang lặng lẽ rời đi. Tôi rón rén từng bước, đưa tay vào trong tay áo, nắm chặt lấy lệnh bài của hắn mà ban nãy tôi vừa lấy trộm được. Tim đập mỗi lúc một mạnh hơn, tôi đưa tay kéo cánh cửa chuẩn bị ra ngoài.Bất chợt, một bóng người cao lớn lao vụt đến, hung hăng kéo mạnh thắt lưng tôi lại. Tôi mất đà ngã chúi vào lồng ngực hắn, hoảng sợ tột độ, tay chân đập loạn xạ hòng thoát khỏi sự kìm kẹp mạnh mẽ, điên loạn của hắn. Hắn trừng mắt nhìn tôi chằm chặp, khoảng cách gần đến mức tôi có thể cảm nhận rõ nhịp tim đập dồn dập của hắn.- Tiểu Mạch Khê, ngươi nghĩ ngươi có thể dễ dàng thoát khỏi tay ta sao?Hắn ngông cuồng nhếch mép nói.Chưa đợi tôi kịp trả lời, hắn liền vác thốc tôi lên vai, tiến nhanh về phía tràng kỷ. Tôi cố gắng gào thét, đôi tay ra sức cào vào lưng hắn, hắn vẫn bình thản như không." Bịch!!!", tôi bị hắn tàn nhẫn ném xuống tràng kỷ một cách đau điếng. Chưa kịp hoàn hồn, hắn đưa tay giật phắt đai lưng tôi, đoạn kéo mạnh áo choàng của hắn xuống, để lộ ra tấm lưng trần mạnh mẽ, quyến rũ.Tay hắn cầm đai lưng xoay xoay…