1,042 Truyện

"Echoes of the Past" (Tiếng vọng của Quá Khứ)

13 0 3

Năm 2018, sau hai thập kỷ hòa bình kể từ khi Voldemort bị đánh bại, Hogwarts tiếp tục đào tạo thế hệ phù thủy mới. Hai giáo sư trẻ, Selene (giáo sư Biến hình) và Ronan (giáo sư Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám), thường xuyên bất hòa nhưng buộc phải hợp tác khi được Hiệu trưởng McGonagall giao một nhiệm vụ đặc biệt: quay ngược thời gian để điều tra dấu vết còn sót lại của Voldemort.Bộ trưởng Hermione Granger đã gửi cho họ một chiếc Xoay Thời Gian nhằm hỗ trợ cuộc điều tra. Tuy nhiên, khi kích hoạt, nó xảy ra lỗi và đưa cả hai về năm 1993-thời điểm Harry Potter học năm ba. Mắc kẹt trong quá khứ, họ phải tìm cách thích nghi, giữ kín danh tính và khám phá bí ẩn đằng sau sự cố này, trong khi vẫn phải cẩn thận để không thay đổi lịch sử. LƯU Ý :-đây là bộ truyện đầu tay của mình nên mong các bồ ủng hộ😭💖-hai nhân vật chính là OC của mình nên không có xuất hiện trong nguyên tác-mình sẽ lấy dòng thời gian ở Harry Potter và cả phần Đứa trẻ bị nguyền rủa- đọc với mục đích giải trí nha mọi ngườii💕…

(Longfic)(Chanbaek_Hunhan_Hunbaek) 66

(Longfic)(Chanbaek_Hunhan_Hunbaek) 66

422 12 3

Câu chuyện sau có đủ những yếu tố: chi tiết tượng hình thực tế, một chút bí ẩn, thêm thắt nghệ thuật ma mị huyễn hoặc và tất nhiên- là thông qua toàn bộ khả năng truyền tải “Sự thật” của Au. Có lẽ khi bạn theo Dun Di bắt đầu câu chuyện này, nhiều bạn sẽ không tin vào những gì xảy ra kể từ dòng đầu tiên cho đến trang giấy cuối cùng. Không ép nhau được, Như trong một quyển sách Au rất tâm đắc của nhà văn Cecelia Ahern- “Nhật kí của ngày mai” có nói. Đa số con người trên trái đất này có đầu óc như một bó cây, nảy chồi đơm hoa khi nhận thêm một kiến thức mới, nhưng chúng không bao giờ hé nở, không khoe sắc. Họ là những người quen với những câu chữ có dấm chấm hoặc chấm than hoàn chỉnh, thay vì các câu có chấm hỏi hoặc có ba điểm chấm cuối. Cứng nhắc, khô khan, thực tế và không bao giờ tin vào những thứ mà quan điểm họ cho là không thể tồn tại. Thay vào đó, cũng có nhiều người với đầu óc vô cùng phóng khoáng. Như một nụ hoa nho nhỏ, sẵn sàng thích nghi với mưa rơi, ánh mặt trời chiếu rọi, luôn đặt câu hỏi, thu nhận một cách cởi mở và chấp nhận những điều phi lý nhưng đôi khi lại chính là sự thật trần trụi. Để được chọn, Dun thích làm kiểu người thứ hai hơn. Tất nhiên, câu chuyện Dun sắp kể, đủ để kích thích mọi sự tò mò của bất kể người nào. Nhưng việc “đặt câu hỏi” và đi tìm từng miếng ghép cho bức tranh thủy tinh cả khi có những miếng ghép quan trọng nhất đã bị đập vụn ra ở đâu đó, là việc của Biện Bạch Hiền. Chúng ta không thể làm gì khác hơn ngo…