Khi một người phụ nữ đã trải qua tất thảy mọi bi thương trong cuộc đời họ còn cần một bến đỗ bình yên hay không ? Hay họ quá mạnh mẽ để tự đương đầu với sóng gió ngoài kia mà không cần có người che chở . Có lẽ là tới thời điểm nào đó , gặp đúng người nào đó . Không chắc nữa ! Không ai biết trước được cảm xúc của tương lai , hôm nay nghĩ thế này nhưng ngày mai sẽ khác . Thôi thì vạn sự tùy duyên .…
Một câu chuyện tình lãng mạn của Bách Thảo và Bạch Vũ. Bách Thảo , đúng như tên gọi của một loài cây vừa mạnh mẽ vừa kiên cường, chẳng bao giờ chịu thua thiệt ai. Bạch vũ, con trai của chủ tịch tập đoàn SCJ vừa mới nhậm chức, từ bé anh đã luôn là một đứa con ngoan trò giỏi , tốt nghiệp trường đại học có tiếng, mọi thứ gần như hoàn hảo kể cả ngoại hình cũng vô cùng ưa nhìn. Nhưng tính cách thì lại hoàn toàn ngược, một con người nghiêm khắc trong công việc, máu lạnh trong tình yêu. Ngay từ cái gặp gỡ đầu tiên trong buổi họp báo cáo doanh thu, anh đã khiến Bách Thảo như nổi đóa, ác cảm của cả hai cũng từ đó mà ra.…
Chào mừng đến với Design shop của Rosa và Bee. Chúng tớ lập shop này để vui, vì vậy nên không lấy payment = fl và vote như những shop khác trên watt. Bởi vậy nên các cậu cứ đặt đơn thoải mái nhé. Rất vui vì được giúp đỡ các cậu!Started: 08082019Bìa: Design by Rosa ( Rosabella__ )…
Tôi là PP, người ta bảo tôi là "mặt trời nhỏ". Nụ cười của tôi rạng rỡ, đủ xua tan mây mù trong mắt người đối diện. Mẹ tôi bảo tôi là "hy vọng", là "ánh sáng" duy nhất. Tôi đã sống như thế, trong ánh hào quang giả tạo, để làm vừa lòng tất cả người mọi.Nhưng mấy ai biết, sau những danh xưng đẹp đẽ kia là những sự dày vò, tổn thương từ quá khứ mãi in sâu vào ký ức của tôi. Cười. Tôi cứ cười, để che đi nỗi sợ hãi chực chờ, che đi ý nghĩ ám ảnh về một lối thoát. Những dòng di chúc dở dang, nhàu nát, vẫn nằm im lìm dưới đáy tủ, như một thói quen không thể bỏ.Tôi là đóa hướng dương. Đứng thẳng, nhưng không có nắng. Chỉ có đêm dài vô tận. Đến mức tôi đã quên mất cảm giác có ''ánh sáng'' là thế nào.Cho đến một ngày, giữa mênh mông bóng tối tưởng chừng không lối thoát, một "tia sáng" bỗng lạc vào. Không chói chang, không rực rỡ, nhưng đủ để thắp lên một đốm lửa nhỏ xíu. Đủ để tôi biết, cuộc đời này, đôi khi, vẫn còn có "ngày mai"...*LƯU Ý* Đây là truyện viết theo hướng hài ngọt nhé, không ngược nhiều đâu…
Huy một chàng trai bình thường ở một vùng thị trấn. Vào năm anh mười tám tuổi, anh đã tổ chức một bữa tiệc sinh nhật cho mình, nhưng bữa tiệc đã không đúng với những gì anh dự tính, khi anh cùng với các bạn mình nhận ra, hôm nay là ngày tận thế, và khi mọi người chết đi, họ sẽ sống lại để tấn công những con người may mắn sống sót. Bây giờ anh cùng những người bạn của mình sẽ phải tìm cách để sinh tồn và cứu lấy những người khác, trong khi vô số những xác chết hung hăn tìm mọi cách giết để giết tất cả bọn họ.…