[layla] tớ kể cậu nghe
về những ngôi sao trải dài bất tận.…
về những ngôi sao trải dài bất tận.…
bầu trời kẹo bông gòn, vị mặn của nước biển, cửa sổ tầng ba và chiếc giường bệnh cũ kỹ kêu ộp ẹp là tất cả những gì đọng lại trong đầu park chanyeol trước khi hắn hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.à phải rồi... còn có mùi sữa bột, cái má phúng phính, mái tóc đen có mùi thuốc khử trùng, khuôn mặt nghiêm túc đầy kiêu ngạo của tên nhóc 5 tuổi giường bên.note ; hãy đọc khi có tâm trạng, đọc chậm thôi truyện ngắn lắm…
chỉ có người ta là bị nó làm cho phai nhòa.…
những ngôi sao rơi…
những lời thấu tỏ…
layla là sao hợp hơn là trăng…
có cả trời sao, bồng bềnh biết bao.…
đêm trắng cũng không hẳn là thức trắng cả đêm…
chị ơi…
đến mụ mị đầu óc…
nàng tiên cá biến thành bọt biển…
hôm biển lặng yên…
vẫn chua và ngọt…
tạo ra để tiện đọc off. Nguồn đa số từ ao3…
tiếng lá khô lạo xạo dưới chân…
"em chưa bao giờ thuộc về bầu trời, em à."***warning: lowercase.…
và những cơn gió thoảng…
xé toạc trời đêm…
những thiên thể phát sáng trên cao…
chua và ngọt…