"Vì anh và em sống trong hai thế giới quá khác nhau. Anh luôn phải đuổi theo thứ gọi là trách nhiệm, là cơm áo gạo tiền, còn thế giới của em là những tháng ngày vô tư không phải lo nghĩ điều gì xa xôi cả. Chính vì khoảng cách giữa hai ta quá lớn, khiến cho mối quan hệ cũng ngột ngạt dần. Thôi thì mình dừng lại, xem như một cách giải thoát cho nhau..." _______• Idea by: @cemld1 (tiktok)…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
Vẫn còn lụy mùa 1 lắm nên làm fic này.Kép chính RhyCap, còn lại toàn bộ là kép thứ chính và kép phụ.Có thể không có đủ 30 anh trai hoặc được đề cập nhưng xuất hiện rất ít.Lấy bối cảnh trong Harry Potter, tình tiết có thể khá nhàm hoặc nhảm, sẽ ít xuất hiện biến cố, gần như là cuộc sống học đường, phản diện cũng ít xuất hiện.Cảnh báo BL, có tình tiết ẩn, cua gắt, yêu cầu độc giả luôn trong tinh thần đội mũ bảo hiểm.…
Hùng và an vô tình mua được một chiếc đồng hồ cũ kỹ hai người trong lúc tò mò cách hoạt động của khi vừa nhấn nút một luồn sáng kéo hai người vào trong và họ biến mất ở thế giới của họ, hai người đi tới một thế giới kì quặc nơi đây không ánh sáng chỉ toàn sương mù dày đặc và bóng tối. Họ may mắn được Hào giúp đỡ cho cả hai sống chung với anh vì Hùng và an biết rằng bản thân không thể nào thoát ra khỏi thế giới này được.....…
Đức Duy 25 tuổi thẩm phán tính cách lạnh lùng cứng nhắc.Quang Anh 27 tuổi chủ tiệm hoa tính cách dịu dàng ôn nhu.Đức Duy cả cuộc đời tăm tối trong vũng lầy gặp được Quang Anh từng chút chân thành dịu dàng ôm lấy nổi đau của cậu... và rồi:"Anh có liên quan gì tới cái chết của bố mẹ em năm đó?" Ngỡ như cuối cùng cũng có thể bình yên sống bên người mình yêu nhưng định mệnh lại trêu đùa trái tim đã vỡ nát của cậu, giúp cậu nhặt lại từng mãnh vỡ băng bó, tưởng chừng như đã lành lại lần nữa bị dẫm đạp?…
Điều Tuyệt Vời là địa phận của mình, chỉ có otp của mình, vui lòng không đem lời lẽ toxic đến, mình cảm ơn. ĐÂY LÀ FANFIC, nên chỉ có tên là thật, còn lại mọi thứ đều là giả. Vui lòng không thích thì next. Nếu bạn không thích otp của mình hay không thích bất kì anh trai nào có trong fanfic thì cũng vui lòng lượn giúp. OTP MÙA 1 OTP MÙA 1OTP MÙA 1CHỈ MÙA 1 NÊN ĐỪNG HỎI HAY NHÂC GÌ VỀ MÙA 2.Và bạn đến gọi mình là Doris.…
" Vật thí nghiệm số 1163 " " Số hiệu cảnh sát 1831 " Một buổi chiều tàn ngày hạ chí, khi ánh sáng nơi hoàng hôn nhẹ nhàng lướt qua khu vườn dưới chân đồi, anh khẽ khàng đứng dưới ánh chiều tà vươn đôi tay trắng muốt nhẹ lướt trên từng luống hoa anh túc đỏ rực, dưới cái hắt sáng nhàn nhạt nơi cuối trời đôi mắt anh dán chặt lấy thân ảnh tôi đương còn vắt vẻo trên chiếc xích đu sắc gỉ sét một thứ màu hoen ố, bờ vai anh rắn rỏi, to lớn lại phủ bên trên một lớp sơ mi trắng nhạt, hệt như hoạ nên từng sắc dịu dàng ấm áp buổi hạ tàn thu sang. " Em sẽ thích hướng dương chứ ? " " Hôm nay em thế nào ? Lại đọc sách rồi sao ? Em sẽ nguyện ý nói cho tôi về một ngày bình yên đối với em không ? " " So với cái rực rỡ trong nắng của anh túc tôi nghĩ em sẽ thích nét dịu nhẹ êm ấm của hướng dương hơn, bởi lẽ khi nhìn nó ánh mắt em đã dịu dàng biết bao, và xinh đẹp biết nhường nào " Anh khẽ khàng nói với tôi bằng chất giọng trầm ấm quen thuộc, anh bên tôi, thì thầm sát bên cánh tai tôi từng câu hỏi về một ngày của tôi, về loài hoa tôi yêu, về màu sắc khiến tôi phải cảm thán....và cả về tình yêu, anh đã hỏi rằng liệu tôi sẽ yêu anh chứ, yêu một người ngày đêm sớm tối bên tôi hay yêu một người em thầm mong cầu trong đời. Nhưng tôi chưa từng đáp lời anh, chưa từng nói với anh rằng trong khoảnh khắc nào đấy tôi cũng đã động lòng với anh.…
tác giả: C.K.nthể loại: 1v1, boylove, r16, r18, mature, vampire, showbiz,...tiến độ: đang viết.summary: hoàng đức duy vốn là người thừa kế của một trong 10 gia tộc trực thuộc hội đồng tối cao của tầng lớp quý tộc ma cà rồng cao quý, nó có đủ kiêu ngạo và tự cao bởi mọi thứ sức mạnh, nguồn lực, tiền của và quyền lực mà nó nằm giữ trong tay. thế nhưng, giống như mọi sinh vật trên đời này đều tồn tại một giống loài thiên địch trời ban, kẻ kiêu ngạo như hoàng đức duy cũng vậy. "không phải chỉ là một tên ca sĩ nhãi nhép thôi sao? cái cổ đấy chỉ động tay nhẹ một phát là chết tươi."sẽ thế nào khi kẻ đứng trên đỉnh cao phải quỳ gối chỉ để van cầu một giọt máu đào thơm ngọt từ một phàm nhân?"ngọt thật đấy. nhưng cũng chỉ đến vậy thôi, quơ đại một đứa ngoài kia cũng có thể có hương vị này." showbiz và những điều không thể đoán trước, hóa ra cũng có một ngày mà những kẻ luôn tự cho mình là cao quý kia phải phủ phục dưới chân giống loài mà bọn chúng khinh nhờn."ta sẽ không bao giờ quỳ gối trước hắn."thiên địch trời định, không thể trốn thoát. "cút!" và đây là hình phạt dành cho những đứa trẻ hư."quang anh, cứu em. em khát, em sẽ chết mất.""cầu xin anh đi.""...cầu xin anh." warning:tôn trọng và lịch sự. không đục thuyền, không xúc phạm nghệ sĩ, không chửi rủa.không đem fanfiction này tới bất cứ đâu ngoài phạm vi app W màu cam.viết để phục vụ cho mục đích cá nhân, không phản ánh bất cứ cái gì về người được nhắc tên, mọi thứ được viết ra đều là phi hư cấu. ngôn từ thô tục và t…
"tao trừ lương,không nói nhiều""ôi thôi anh ơi anh mà trừ nữa chắc tụi em đi ăn xin quá??"câu chuyện nho nhỏ hằng ngày của anh xái và đàn em trong công ty của ảnh.…
Đây là chuyện mình viết nhằm mục đích giải trí, không mang tính cọ xít và đi ngược lại với hàm Phong Mỹ tục của Việt Nam, truyện này mình chỉ viết cho vui nên cũng có thể sẽ không hợp với nhiều bạn và cũng sẽ không hay. Đây chính bộ truyện đầu tiên trong sưu tập bốn mùa của mình, còn ba mùa nữa hãy ủng hộ và đón chào mình nhé. Thank you~~~~…
‼️ Lưu ý ‼️- ❗️Nội dung truyện hoàn toàn không có thật.- ❗️Truyện sử dụng tên các địa danh hoàn toàn tự tưởng tượng , không đụng chạm đến yếu tố lịch sử.- ❗️Truyện có thể coi là fanfic rhycap nhưng tác giả viết là muốn hoàn toàn để mọi độc giả có thể tiếp cận chứ không phải mỗi fandom ship cp.- ❗️Nội dung : 100% chất xám của Moon và bản quyền thuộc Moon 100%.- ❗️Bía truyện : cre : Liu - Pinterest.…
"nic mày không quay lại với mày đâu đừng coi nữa đây là lần thứ 5 trong tháng rồi đấy dm?""rút ra lá The Lovers cho tao không thì mày tới số"fic vui hay buồn thì phụ thuộc vào ngày hôm đó tâm trạng của tác giả như nào =)))))…
deadline thì ai mà không ngán? chúng tôi không ngán, chúng tôi chỉ muốn diệt trừ deadline. phòng sales của "quỷ vương" tuấn tài mới đón thực tập vào 9 tháng trước, giờ thì đã là chuyện của 9 tháng sau.!!!chỉ là trí tưởng tượng của tác giả, tất cả tình tiết và sự kiện chỉ mang tính chất hư cấu, không hề có thật!!!warning: ooc, tục, lowercase. không hạp vui lòng click back slice of life, text xen kẽ văn xuôi…
Bốn mùa bên nhau, tình yêu này gió thổi không bay, lửa đốt không cháy, là khúc tình ca vang mãi chẳng ngừng.Anh rất sợ một mình nơi biển cả, nhưng lại ước một mình trong mắt em.Tình ta như tuyết giữa trời đông trắng xóa, sẽ đục màu khi nhuốm bụi ngày mưa. Đôi mắt em chìm sâu như biển cả, để hồn tôi thấm đậm đến dại khờ."Trường Sinh, chúng ta phải bên nhau một đời nhé?""Không, không chỉ một đời, mà là kiếp sau, kiếp sau nữa. Chúng ta vẫn là một đôi"|𝙆𝙖𝙚𝙡𝙝.…
Bối cảnh: Nửa đêm, Duy nằm mơ thấy bị một “bóng người” đè lên hôn ngấu nghiến, mút đến nghẹt thở, vừa chiếm đoạt vừa thì thầm những lời khiến cậu đỏ bừng. Khi tỉnh dậy, cơ thể vẫn nóng ran, môi còn in dấu, mà Quang Anh thì… đang ngồi ngay mép giường, nhìn cậu bằng ánh mắt như thấu tận da thịt.Không khí: ranh giới mơ – thật, khiến Duy hoang mang “đây có phải mơ đâu, sao rõ ràng thế này?”, còn Quang Anh thì ma mị, như thể hắn cố tình xâm nhập giấc mơ của cậu để chiếm hữu.Thao tác dâm ma mị: Quang Anh không vồ vập ngay, mà dùng lời nói gợi dục + skinship nửa chừng.…
Lớp trưởng Đăng Dương ghét nhất là ồn ào, mất trật tự... và cái mỏ hỗn của Quang Hùng.Nhưng trời xui đất khiến sao ngày nào Dương cũng nghe thấy giọng nó, ngồi gần nó, thậm chí... bắt đầu thấy thiếu thiếu nếu không bị nó cà khịa.Còn Hùng thì sao?Không thích Dương.Chỉ thích chọc Dương chơi.Chọc riết... có ngày dính thiệt.…
Ngày hè oi ả, ve kêu trên đồng.Có kẻ không ngại nắng chở kẻ tóc nâu sẫm đi hoc có kẻ chẳng sợ mưa chạy nhanh đến quán rượu rước người nọ về.Có kẻ mặc kệ thời tiết xoay chuyển, liên tục nói lời yêu.Yêu thầm một người, bên cạnh một người.Nguyễn Quang Anh × Hoàng Đức Duy.♫ Một phần chất xám, ý tưởng là của Mộc Nhiên.♫ Đọc truyện vui vẻ, không công kích.♫ Mọi thứ đều không có thật.♫ Lời lẽ, miêu tả có phần lủng củng. Sửa và góp ý giúp tớ.…