Cp: Phainon(Flame)xMydei Phainon(Flame) TOP x Mydei BOTOOC!!! SIÊU OOCGenben tất cả các char xuất hiện(không thấm đc thì rời ạ)r,1 số nhân vật phụ CÓ TUYẾN TÌNH CẢM sẽ đặt tên theo bảng chữ cái (vd A,B,...) vì không muốn dính đến bất cứ cp nào khác ngoài Phaidei.Góc nhìn thứ nhất đến từ Mydei a.k.a người xuyên không, Phainon là ác nữ phản diện.Văn lủng củng do còn non tay.Đọc giải trí,xin đừng tô xíc,Notp xin rời sang chỗ khác.Cre bìa:@deeznut19205268 twitter…
Khi Gió Mùa Hạ Thổi Qua Sân Trường là câu chuyện thanh xuân vườn trường Việt Nam xoay quanh Nguyễn An Nhiên - một nữ sinh chuyển trường mang nhiều khứu giác quá khứ và Lê Minh Quân - học sinh yên tĩnh, sống kín. Từ chỗ ngồi cạnh cửa sổ, những buổi học nhóm, tiếng ve mùa hạ và cuốn cửa sổ viết tay, hai người dần bước vào thế giới của nhau. Tình cảm lớn lên Yên tĩnh giữa sức mạnh học tập, hiểu những rắc rối, chia xa và những năm trưởng thành. Câu chuyện không chỉ kể về tình yêu đầu đời mà còn là hành trình chữa lành, học cách đối diện với quá khứ và giữ lại những điều đẹp đẽ nhất của tuổi mười bảy. Gió mùa hạ rồi sẽ qua, nhưng ký ức thanh xuân thì ở lại mãi.…
˚ ༘ .˚🌱୭ ˚. ᵎᵎ những trang truyện nhỏ linh tinh về chuyện thuở ahn keonho, con mã đẹp trai no 1 trường cấp 3 chongha, đổ đứ đừ bạn tiền đạo eom seonghyeon (\ (\(„• ֊ •„)━O━O━━━━━━━━━・:。𝙖𝙪𝙩𝙝𝙤𝙧 𝙣𝙤𝙩𝙚: truyện không phải là sáng tác của tớ, mọi bản quyền thuộc về nguyên tác gốc cùng tên của tác giả @tomatomeokgo trên nền tảng AO3 và đây chỉ là bản dịch được thực hiện với mục đích phi thương mại「 ✉️ 」・:三 ━━━━━━━━━━━━━…
🌟Tác giả: Đường Tửu Khanh🌟Chuyển ngữ: Mều/meumoon (wordpess)🌟Re-up từ chương 192~282 + 11 phiên ngoại🌟Tags: HE, 1v1🌟Văn Án:Phóng đãng bại hoại ăn chơi công x Có thù tất báo mĩ nhân thụChó dữ gặp chó điên.Sáu châu Trung Bác bị chắp tay dâng cho ngoại địch. Thẩm Trạch Xuyên chịu áp giải vào kinh thành, sa cơ lỡ vận bị người người đánh đập. Tiêu Trì Dã nghe mùi mò tới, không cần người khác động thủ, tự mình đạp cho Thẩm Trạch Xuyên thành ma ốm luôn. Ai mà ngờ con ma ốm này quay đầu một phát, cắn hắn đầm đìa máu tươi. Từ lúc này hai người đã kết thù sâu, cứ gặp nhau là phải cắn.______________________________________🌟 Note: page bạn Mều chuyển ngữ hay quá nhưng trên Wattpad mình thấy chỉ có quyển thượng và quyển hạ, không thấy quyển kết. Mình re-up để đọc offline, chưa có sự cho phép từ phía Mều.Thân ái…
-Cô gái với nét mặt thanh tao pha chút vẻ dũng cảm, tự tin này là Lâm Nhật Hà, một cô bé năng động, can đảm và thông minh. Cái tên Nhật Hà mang ý nghĩa của một mặt trời luôn chiếu sáng, soi rọi cho cô bé trong cuộc sống, cũng như là trên con đường mà cô bé đi, biểu thị cô bé sẽ luôn mang theo mình vầng hào quang rực rỡ cùng một phong thái tự tin là chính mình. Vì cái tên Hà ba mẹ đặt cho cô khiến họ liên tưởng đến cây bạc hà mang ý nghĩa màu xanh tươi mới, tràn đầy sức sống cũng như sự thoải mái, sáng suốt trong mọi việc, thế nên người thân vẫn thường gọi cô là Mint. -Lê Thiên Đào là mẹ của Lâm Nhật Hà, bà là một bà hoàng của ngành thời trang, với một thái độ cũng như khả năng hết sức chuyên nghiệp đã tạo nên một người xuất sắc, tài năng như bà. Những bộ trang phục mà bà thiết kế luôn đứng top đầu và được mọi người hưởng ứng vô cùng nhiều, vì thế mà cái danh xưng bà hoàng thời trang được mọi người ví von là vô cùng chính xác để nói về bà. Hơn hết bà Đào còn là một người mẹ giỏi, tuy đôi khi bà vẫn nghiêm túc nhưng cách bà dạy và đối xử với con là vô cùng đúng đắn.…
Tác giả:Lâu Vũ TìnhThể loại:Ngôn TìnhNguồn:https://www.google.com/url?sa=t&source=web&rct=j&url=https://truyenfull.net/&ved=2ahUKEwjm6_C7vrboAhWLad4KHfGACNUQFjAAegQIBRAB&usg=AOvVaw0z-4eoKv4mZnIeYEYnASdbTrạng thái: Đang raKhông phải còn đang đắm chìm trong cảm giác yêu nhau khoái hoạt vui vẻ sao? Vì sao chỉ qua thời gian chớp mắt, tư vị ngọt ngào làm lòng người say, bỗng nhiên rơi xuống thành tan nát cõi lòng?Muốn viết được phong thư chia tay này, Lương Tâm Ảnh đã lần lữa rất lâu. Cô không thể chịu được thái độ bận rộn không chút để ý đến của anh lâu hơn nữa... Không nghĩ tới, ngày đầu tiên vừa chia tay, cô đã nhớ anh...Khiến cô phải nói lời chia tay, Nhậm Mục Vũ chỉ cảm thấy lòng mình trống rỗng.Anh cả đêm trằn trọc suy nghĩ, không thể đi vào giấc ngủ, quả thực so với đã chết còn khổ sở hơn.Anh biết, sau này khi đã độc thân, không còn có người làm cho anh vướng bận nữa.Trời mưa, không còn phải lo lắng ai bị ướt, rồi cảm mạo nữa.Khi ăn cơm, cũng không cần lo lắng người kia có ăn no hay không.Bận việc đến không có thời gian để ngủ cũng không cần thiết cảm thấy áy náy với ai vì không quan tâm đến người ta.Cái gì cũng không cần lo lắng, cái gì cũng không cần vướng bận.Anh đã tự do - Thật sự anh đã tự do sao?Vậy tại sao vẫn rơi vào nỗi tương tư như vực sâu?…