Tư Vũ luôn bắt đầu buổi sáng bằng tiếng chuông báo thức, ổ bánh mì thơm và... ánh nhìn quen thuộc từ Dương Trạch - tên thanh mai trúc mã phiền phức nhưng không thể thiếu. Chỉ cách nhau 10 tiếng chào đời, họ lớn lên cùng nhau, từng nhịp chân cũng quen thuộc. Nhưng khi cả hai đặt chân vào cấp 3, mọi thói quen bắt đầu chênh lệch một chút - chỉ một chút thôi, mà cũng đủ khiến lòng rối bời._________________________Lên chap chậm cách mấy cũng hứa không drop vì Tư Vũ và Dương Trạch là 2 đứa con tinh thần của mình ấp ủ muốn làm fic cho 2 đứa từ lâu. Ước tính truyện còn dài nên khi nào thích thì mới hoàn, cam kêt HE. Mình nhận góp ý đáng yêu còn ai chê thì không tiếp ~.~ cảm ơn mọi người ủng hộ nhée…
Nhược Lam - một cô gái luôn mang trên môi nụ cười dịu dàng, ánh mắt hòa nhã, tính cách hòa đồng... nhưng tất cả chỉ là lớp mặt nạ cô khoác lên để giấu đi sự mệt mỏi và những mặc cảm âm thầm trong lòng.Vào buổi tổng kết năm lớp 7, cô tình cờ gặp một cậu nhóc xa lạ - người duy nhất khiến cô cảm thấy lớp mặt nạ ấy bị lay động. Trong đôi mắt cậu, cô nhận ra cùng một nỗi cô đơn, cùng một vẻ vui tươi gượng ép mà chính bản thân cô đang giấu kín.Từ khoảnh khắc đó, một ý nghĩ cứ day dứt mãi trong cô: "Liệu sau lớp mặt nạ ấy, cậu ấy cũng giống mình không?"Cô muốn biết rõ cậu, muốn chạm vào thế giới cậu ta. Nhưng ký ức ngày ấy quá mơ hồ, quá ngắn ngủi để cô có thể giữ lấy tên cậu - hay bất cứ điều gì rõ ràng.Cho đến ngày tựu trườngKhi vô tình lướt qua một bóng dáng lạ giữa sân trường, tim cô chợt hẫng một nhịp."Này, nhóc kia, nhóc tên gì đấy?""Hửm... chị đang nói với tôi à?""Ừ, nhóc tên gì?""Chị là ai?" "... Là người thích nhóc.""... "Một lần lỡ nhịp, cả thanh xuân hóa mơ hồ."…
15 days challenge: Blue core1. Bầu trời vào hôm tôi tỏ tình cậu. 2. Cánh bướm xanh. 3. Tôi đã được tự do chạy trên con đường tôi muốn, kéo theo hàng ngàn niềm vui theo sau tôi. 4. Áo sweather xanh. Nó là đồ đôi đầu tiên với cậu. 5. Tiệm cà phê vào một ngày chiều. 6. "Này, hôm nay lại đi trượt ván với tôi chứ?" 7. Những chai soda lạnh vào mùa hè. 8. Em ngã người xuống cánh đồng hoa lưu ly. Trên môi còn nở nụ cười hoạt bát. 9. "Thiếu cây bút chì màu xanh dương rồi..." "Nè, cho mượn đấy." Và đó là bắt đầu cho tình yêu của tôi. 10. Cánh diều mà tôi và cậu cùng thả. 11. Kilig. 12. Mặt trăng xanh. 13. Đôi mắt em long lanh tựa như giọt nước rơi xuống viên saphire. 14. Bất cứ khi nào khóc, xin hãy viết ra ước mơ của cậu trong một chiếc máy bay giấy và ném nó lên bầu trời. 15. Chìm dưới đáy biển sâu.---…
- Ngày đó có thiếu nữ trót yêu tháng mười -Phùng Giang Thanh Linh, em là một thiếu nữ giản dị, mang đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ. Mùa hè năm ấy, em đã trót yêu một chàng trai, một cậu thiếu niên với nụ cười rạng rỡ tựa như những tia nắng mùa hạ, sưởi ấm trái tim em. Dù có duyên gặp gỡ, nhưng chắc có duyên để ở bên nhau không, em à? Chỉ vì một nụ cười, một ánh mắt, em đã thầm thương trộm nhớ bóng hình ấy suốt bao mùa hạ. Mối tình ấy, liệu có phải là một câu chuyện thanh xuân ngọt ngào, hay chỉ là một thứ tình cảm đơn phương dang dở mà em mãi không thể chạm tới?note: truyện đầu tay+ dựa trên câu chuyện có thật ( đã cải biên)+ văn phong không hay lắm, chỉ là muốn kể lại mối tình của em…
Ngọc Quý bị ép quỳ xuống, cả người căng cứng đau đớn đến khó chịu, những cơn vết thương lớn xây xướt ở người làm hắn trở nên choáng váng.Căn phòng rộng lớn xa hoa trang trí bằng những màu sáng bắt mắt, lấp lánh cái ánh kim cương thổ phỉ, chói mắt đến đáng sợ. Từ trên cầu thang có một bóng dáng của một công tử trẻ, hàm răng nhỏ cười toát lên điểm nổi bật cả gương mặt.-"Chào mừng công tử!!"Những người đàn ông mặc vest đen vây kín hắn bỗng thét lên những tiếng rú man rợ.-"Trông trẻ trung nhưng lại khá vạm vỡ nhỉ? Gương mặt cũng hảo."Anh ta vừa đi vừa cất tiếng, đôi mắt sâu hoắm mang màu đỏ tươi nhìn chăm chú vào gương mặt Ngọc Quý.......Con mẹ nó mới ra ngoài chơi một ngày đã bị bắt cóc, ai thấu nỗi cay đắng này của hắn đây?Ảnh được chỉnh sửa từ Book Covers.…
Tác giả: LetterinaGiới thiệu:14 câu chuyện, 14 cuộc tình.Có thể sẽ có kết thúc đẹp, hoặc không, nhưng điểm chung đều là những mối tình đau đớn.Khi tình cảm đơn phương hóa thành nhưng căn bệnh hành lên thể xác, cả trái tim lẫn cơ thể đều mệt mỏi, họ sẽ cho gì?Chọn cái chết, hay chọn người mình thương?Danh sách 14 căn bệnh trong "Cánh thiên sứ":1. Chứng nôn ra hoa2. Chứng xích hoa3. Chứng đá quý mất sáng4. Chứng thủy tinh.5. Chứng quên yêu6. Chứng thiên sứ7. Chứng mộng tử8. Chứng hằng mộng9. Chứng mị ảnh10. Chứng phi điểu11. Chứng hoa văn12. Chứng người cá13. Chứng đồng sắc14. Chứng nhập mộngNguồn tham khảo: 安迷修[猫化已有雷狮 + (page dịch) Cứ thế, đi mãi dưới những vì sao.…
khi nào ta nói tiếng yêu.tiếng yêu dịu ngọt chân thành ta cất khi nàobạn luôn tự hỏi chính mìnhnhưng không hề biết đã có câu trả lời từ lâuTag: Reader; xReader; Reader Insert; Chia Tay; Sad/Angst; Fluff; An Ủi; Tình yêu không được đền đáp/Unrequited Love; lower case**Theo dự định đầu là sẽ viết theo ngôi thứ hai nhưng quá khó và 'bạn' không được hay nên ngôi xưng 'em'. Giới tính và độ tuổi của Reader không bị ảnh hưởng bởi ngôi kể, có thể lớn hơn hay nhỏ hơn người kia. Và tương tự, người kia có thể tùy giới và độ tuổi*****Cái bìa không có ý nghĩa gì đâu :") chỉ là mình lười des 1 bức đàng quàng nên lấy đại***…
Tên:Tán cũTác giả:Hoa BụpTruyện đầu tiên bước vào con đường tiểu thuyết ạGiới thiệu:Ân Nhạn - cô gái học bá lặng lẽ, mang vẻ đẹp dịu dàng như ánh nắng đầu thu, không quá nổi bật nhưng khiến người khác phải ngoảnh lại khi đi ngang.Liêm Dương - chàng trai bảnh bao, năng động, nổi bật như ánh mặt trời giữa sân trường. Cậu mang nụ cười khiến người ta muốn ở lại, nhưng trái tim lại chẳng dừng lại quá lâu với bất kỳ ai.Một người chậm rãi sống, chậm rãi yêu.Một người rực rỡ xuất hiện, rồi rực rỡ rời đi.Dưới tán cây cũ ấy, có người từng đợi, từng thương, từng nghĩ chỉ cần im lặng là đủ giữ một người ở lại.Nhưng hoá ra...…
"Good job các baby tachi!" Anna-sensei dơ ngón tay cái lên và tạo một pose rất đẹp về phía bọn tôi. Cũng như mọi lần thì trường lại chuẩn bị cho sự kiện chào đón tân học sinh và với tư cách là S4 thì bọn tôi cũng phải chạy đôn chạy đáo cho chuyện này rồi. Năm nay đặc biệt hơn mọi năm một chút vì có cả sự tham gia của phía các idol nam, Moroboshi-sensei có vẻ đang toan tính chuyện gì đó vì lần nào thầy đề cập đến chuyện này mặt thầy trông cũng rất gian. Mà đối với tôi, Nijino Yume, dẫu là chuyện gì thì tôi cũng sẽ nhiệt tình đón tiếp và vượt qua nó thôi. ...Chà, tôi sẽ nói vậy nếu đó là tôi của 10 năm về trước.…
CỬA HÀNG BÁN SƠN PHẢN QUANG SEAMASTER 6250 CHÍNH HÃNG GIÁ RẺ TẠI TPHCMLiên hệ 0918 68 16 27 Ms Hồng Châu - Phòng tư vấn và bán hàng>> Chuyên bán sơn phản quang Seamaster giá rẻ chính hãng chất lượng nhất>> Nhà phân phối sơn phản quang Seamaster giá rẻ nhất thị trường>> Bán những sản phẩm sơn giao thông, sơn phản quang Seamaster giá rẻ nhấtCông ty chúng tôi là cửa hàng sơn phản quang Seamaster giá rẻ chính hãng tại Tp Hồ Chí Minh (Quận 1,Quận 2, Quận 3, Quận 4, Quận 5, Quận 6, Quận 7, Quận 8, Quận 9, Quận 10, Quận 11, Quận 12, Quận Bình Thạnh, Quận Bình Tân, Quận Tân Bình, Quận Phú Nhuận, Quận Gò Vấp, Nhà Bè, Hóc Môn, Bình Chánh, Cần Giờ) sẽ được giao hàng tận nơi.Nhà cung cấp cửa hàng sơn phản quang Seamaster chính hãng giá rẻ ở các tỉnh An Giang, Bà Rịa - Vũng Tàu, Bắc Giang, Bắc Kạn, Bạc Liêu, Bắc Ninh, Bến Tre, Bình Định, Bình Dương, Bình Phước, Bình Thuận, Cà Mau, Cao Bằng, Đắk Lắk, Đắk Nông, Điện Biên, Đồng Nai, Đồng Tháp, Gia Lai, Hà Giang, Hà Nam, Hà Tĩnh, Hải Dương, Hậu Giang, Hòa Bình, Hưng Yên, Khánh Hòa, Kiên Giang, Kon tum, Lai Châu, Lâm Đồng, Lạng Sơn, Lào Cai, Long An, Nam Định, Nghệ An, Ninh Bình, Ninh Thuận, Phú Thọ, Quảng Bình, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Quảng Ninh, Quảng Trị, Sóc Trăng, Sơn La, Tây Ninh, Thái Bình, Thái Nguyên, Thanh Hóa, Thừa Thiên Huế, Tiền Giang, Trà Vinh, Tuyên Quang, Vĩnh Long, Vĩnh Phúc, Yên Bái, Phú Yên, Cần Thơ, Đà Nẵng, Hải Phòng, Hà Nội, TP HCM.Thông tin liên hệ tư vấn và báo giá chính xác, nhanh nhấtCông Ty CP ĐT Hợp Thành PhátVP: 82 Cộng Hòa, Phường 4, quận Tân Bình, TPHCMVõ Thị Hồng ChâuBộ phận tư vấn và bán hàngDi động: 09…
Truyện Thể TônNguồn : truyenLeech : truyenyyThể Tôn-----oo0oo-----Giới Thiệu Truyện.Một cậu bé mới chỉ có mười tuổi, cha mẹ mất sớm, chỉ còn có một người anh trai yêu thương, đùm bọc nhau. Nhưng không ngờ người anh trai của cậu lại là một người có khả năng tu đạo, phải nói là một thiên tài tu đạo thì đúng hơn. Nhờ đó mà người anh đã được một vị đạo sư thu làm đồ đệ. Còn cậu....Không có duyên với đạo, nên cậu không thể nào đạt được mong muốn đi theo người anh. Muốn làm được điều đó, cậu phải thực hiện được một điều đó là ngồi dưới thác nước trong một giờ. Mà điều đó với đứa trẻ mười tuổi....Cậu sẽ phải làm thế nào để đạt được điều muốn của mình, trong khi mà thực hiện được việc đó chỉ có nghị lực thôi không thể đủ?Mời tất cả mọi người hãy đón nhận những chương truyện của Thể Tôn, cùng bước trên con đường tranh đấu của cậu bé để có thể được sống bên người anh trai của mình.…
Giữa một thành phố rộng lớn, nơi con người lướt qua nhau như những đường thẳng không giao, Tư Mặc và Khuê Nghiên lại vô tình trở thành ngoại lệ.Họ gặp nhau lần đầu trong một dự án hợp tác giữa hai công ty công nghệ. Không ấn tượng, không thiện cảm, chỉ là hai con người quá giống nhau: lý trí, sắc sảo và không dễ nhượng bộ. Những lần tranh luận căng thẳng, những cuộc họp kéo dài đến khuya, những ánh nhìn khó chịu... lại vô tình kéo họ lại gần nhau hơn theo cách mà cả hai không nhận ra.Từ những lần chạm mặt tưởng chừng ngẫu nhiên, họ dần bước vào cuộc sống của nhau. Cảm xúc nảy sinh trong im lặng, không ồn ào, không vội vã, nhưng đủ sâu để khiến cả hai thay đổi.Nhưng tình cảm chưa kịp gọi tên thì thực tế đã xen vào.Áp lực từ công việc, cùng những hiểu lầm chồng chất khiến khoảng cách giữa họ ngày một lớn. Những lời chưa kịp nói, những lần lựa chọn sai thời điểm... dần biến yêu thương thành tổn thương.Tư Mặc chọn im lặng.Khuê Nghiên chọn rời đi.Cả hai cứ thế đánh mất nhau, không phải vì hết yêu, mà vì không đủ dũng cảm để ở lại.Những tưởng đó là kết thúc, nhưng hóa ra chỉ là một khoảng lặng cần thiết cho một khởi đầu dài hơn phía trước.…
Nguồn:NgonPhong ComicsTác giả:Duy GiaiTình trạng:Đang tiến hànhThể loại:Comedy;Manhua;Romance;shoujo;ngôn tình;truyện màuMô tả:Khi tiểu hồ ly gặp nam nhân sớm nắng chiều mưa,kết cục sẽ thế nào?Cuộc chiến đỉnh điểm giữa sự thông minh lanh lợi và sự ngốc ngếch đáng yêu đang bắt đầu,"Mộ Triều ca ,ngươi nên gọi ta là bà nội"Tiểu hồ ly cũng ảo tưởng quá.Nhưng mà Mộ Triều ca sẽ chơi lại nó không...chắc chắn sẽ....…
Những năm tháng ấy, những năm tháng mà trong thế giới của ta chỉ toàn băng giá lạnh lẽo, vô tận bóng tối và sự cô độc không thể diễn thành lời. Là nàng...Là nàng đã xuất hiện trong thế giới của ta, dùng sự thiện lương, đơn thuần và ấm áp của nàng chậm rãi hòa tan băng giá trong lòng ta. Nụ cười rực rỡ như ánh nắng ban mai chậm rãi sưởi ấm trái tim lạnh lẽo của ta. Hình bóng ấy từng chút từng chút một ăn sâu vào từng tế bào, vào máu, vào trái tim lạnh lẽo này. Nhưng nàng ơi, sao nàng nhẫn tâm quá vậy ? Nàng chiếm lấy linh hồn lẫn trái tim của ta rồi lại thờ ơ vờ như không biết gì cả. Nàng là tia sáng duy nhất trong thế giới của ta, là tín ngưỡng mà ta hằng tôn thờ, nàng cho ta ấm áp rồi lại khiến ta cảm thấy mình chẳng xứng đáng với sự ấm áp đó. Nàng- là ánh sáng, tín ngưỡng duy nhất rồi lại là thứ mà ta chẳng dám mong ước có được là hình bóng mà ta mãi mãi chẳng thể với tới...…
Tên truyện: Tại sao,... Người ấy không phải là em Mô tả: "Diệp Thanh Âm luôn giữ một vị trí đặc biệt cho Giang Tử Hàn - cậu bạn lớp bên có nụ cười tỏa nắng. Cô ở đó khi cậu thất tình, là người lau nước mắt khi cậu khóc vì một người con gái khác. Cứ ngỡ những tháng ngày gắn bó như hình với bóng sẽ đưa họ đến một cái kết viên mãn. Nhưng ngay vào lúc Thanh Âm định mở lòng mình, thì người con gái ấy lại quay lại.Giang Tử Hàn đồng ý, bỏ lại Thành Âm cùng lời tỏ tình chưa kịp nói và những giọt nước mắt mặn chát của kẻ luôn đóng vai dự bị."Nữ chính: Diệp Thanh ÂmNam chính:Giang Tử HànNhân vật phụ:Tô Diệp Anh,Lục Viễn Kỳ ( anh em chí cốt của nam chính),Hạ Chiêu Anh(bạn thân của nữ chính),Tạ Minh Triết ( thầy giáo),Trình Nhã Đan(chuyên nói xấu,bôi nhọ người khác)…
Em chẳng nhớ tự lúc nào mà lòng em lại xao xuyến mỗi khi có người nhắc tên anh. Dẫu chỉ là nghệ danh, nhưng sao lại làm bâng khuâng tim em đến thế? Những kẻ mộng mơ như anh và em tình cờ gặp nhau trên văn đàn nghệ sĩ. Chính thứ xúc cảm cuồng si, sâu cay và rất đỗi mặn nồng đã kết nối nhịp đập tâm hồn của hai ta. Đó là lần đầu tiên trái tim non nớt của em cảm nhận được sự rung động mãnh liệt - và vị thần Cupid tối cao đã trao tình yêu đến với em.Nhưng tình cảm của em thật hèn mọn. "Yêu" thì chưa yêu chưa sâu, nhưng "thích" thì lại hơn cả thích. Vậy đành "ngưỡng mộ" anh vậy. Như một chú ốc sên, em lặng lẽ cùng anh đi qua khói lửa nhân gian. Ốc sên cùng anh khóc khi mất người thân, cùng anh cười khi anh thành đạt, và cùng anh đau đớn khi anh bị phản bội... Ốc muốn anh biết rằng trên đời này anh không hề cô đơn - nhưng ốc sên nhỏ quá, tự ti quá, anh làm sao thấy! Sau tất cả, anh vẫn là anh, anh vẫn bất biến giữa dòng đời vạn biến. Chỉ có em không còn là em nữa...…
Dennis là một chàng trai cao to, khỏe mạnh. Anh được mọi người yêu quý vì thân thiện dễ gần. Khi anh phân hóa thành Alpha. Mọi người không bất ngờ vì họ đã đoán trước được điều đó, anh cũng bình thản như không. Và rồi đến một ngày nọ, khi trở về nhà. Anh bắt gặp một đứa nhóc trông yếu ớt, nhỏ nhắn đang ngồi gục đầu, tay chân đầy vết thương. Với bản tính tốt bụng, anh đã giúp đỡ đứa trẻ ấy. Khi biết đứa trẻ không có nơi nào để đi, anh đã nuôi cậu và coi cậu như em trai. Nhưng càng lớn, tình cảm ấy của anh không còn là tình cảm anh em nữa, mà nó đã hình thành...Một tình yêu đích thực. Nếu nói rằng Dennis thích khuôn mặt của cậu em ấy thì cũng khó sai, nhưng ngay từ đầu tình cảm chỉ đến từ Dennis mà thôi.…
Thanh xuân của Ngọc là những khoảnh khắc lặng lẽ bênHoàng. Mỗi sáng nhìn cậu ngồi cạnh, tim cô lại đập rộn ràng dù chẳng dám nói gì. Đã ba lần Ngọc lấy hết can đảm tỏ tình, và cũng ba lần cô nhận lại sự từ chối nhẹ nhàng. Cô biết tình cảm này không thể được đáp lại, nhưng chỉ cầnHoàng mỉm cười hay vô tình quan tâm, Ngọc lại thấy hạnh phúc, vô tình co và hoàng đã đưa nhau vào một mối quan hệ không tên,nhưng lại nhiều cảm xúc trong đó . Tình yêu đơn phương ấy, dù buồn bã, nhưng lại dịu dàng đến lạ, Ngọc nhận ra rằng cô không chỉ thích mà đã yêu cậu bạn cùng bàn ấy, cô yêu cả kỷ niệm của cả hai, đó là ký ức dịu dàng trong thời học sinh của cô…
Gia Khang - cậu nam sinh điển trai, học giỏi, nhà giàu, luôn xuất hiện với nụ cười dịu dàng và vẻ ngoài hoàn hảo trong mắt bạn bè. Nhưng sau tất cả lớp mặt nạ đó là một Gia Khang hay tự ti và luôn giấu mình trong những tiêu chuẩn do người khác đặt ra. Cậu thích thầm Phương Anh - cô bạn nữ cùng lớp trầm lặng, không nổi bật, nhưng lại khiến Khang cảm thấy bình yên mỗi lần ở cạnh.Phương Anh là người sống nội tâm, không quan tâm nhiều đến mấy chuyện tình cảm học đường. Cô nghĩ rằng những người như Gia Khang không bao giờ nhìn đến người như mình. Nhưng thật ra, trong những lần tình cờ làm chung bài tập, những cái chạm tay nhẹ, những lần ánh mắt vô tình bắt gặp... trái tim cô cũng bắt đầu dao động.________Chao xìn, mình Phương Châu tác giả của "Mùa Hạ"lần đầu mình viết truyện nên còn thiếu sót, mong mọi người bỏ qua nha…
những mẩu cảm xúc ngăn ngắn kèm những câu hát da diết, viết trong những lúc tâm trạng tuột dốc, dành cho những phút mệt mỏi đến rã rời mà con tim vẫn không thôi giằng xé... những day dứt gần như đóng chiếm trái tim và lại nhói đau mỗi khi mưa về... những tình cảm mà ai cũng đã từng trải qua, từng đau đáu, từng không bao giờ muốn buông. dù đau.cầm lên được nhưng liệu có đặt xuống được không...yêu hay không yêu, liệu có thay đổi được gì...…