" Một buổi sáng thứ bảy, Mingyu đang trên đường đi uống cà phê và quyết định bắt một chuyến tàu hỏa.Cậu không nghĩ rằng một ngày bình thường của mình lại biến thành một điều gì đó rất thú vị Hoặc một câu chuyện về việc Mingyu hẹn hò tại một ga tàu."…
Hội Mũ vành can thiệp một lần nữa, và trước khi chúng tôi nhận ra, bên cạnh chúng tôi đã là một cây ngân diệp chói lòa ánh bạc. Thầy của chúng tôi, thầy Qifrey, không còn ở bên chúng tôi nữa. Thầy không bỏ chúng tôi, chỉ là chúng tôi không biết cách mang thầy trở lại....Truyện được lấy theo góc nhìn của Agott, kể lại những ngày tháng sau đó của lũ trẻ khi thầy của chúng giờ đây chỉ là những cành lá màu bạc vô hồn. Có yếu tố tình cảm nhưng không rõ ràng, dừng lại ở mức platonic nên kể cả khi bạn là fan noncp vẫn có thể thưởng thức tác phẩm ^^ Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã đọc…
Bản wattpad này và wordpress (sefrasy.wordpress.com) có yếu tố hoang đường là nam giới sinh con. Phiên bản sách giấy không có chi tiết này và đã được Kiseki Studio xuất bản vào tháng Tư năm 2026.==Con trai mười chín mơn mởn như cỏ non, mặc áo dài nâu, đội nón lá rộng vành, chèo thuyền ra ao sen buổi sớm mùa hạ, nhìn sen mà cười đẹp hơn cả hoa sen nở. Nét duyên "trời đất giao hòa" ấy là một khoảnh khắc tươi nguyên, thơm tho của tình yêu tuổi trẻ vừa chín tới, ngọt thanh mà mát lòng mát dạ. Phải nhìn tròn con mắt, hít hà khoan khoái, lại vừa chạm vào nâng niu vừa nếm dư vị dịu thanh ấy, mới thấy tim tê rân, khoái cảm đến hoảng sợ.Chiếc áo dài nâu vải thô mà bừng sáng giữa lá xanh, bông trắng, nhị vàng cùng nét cười đẹp xinh sau vành nón lá in vào tâm trí là vì thế, để mãi sau này, bao áo dài nhung gấm, lụa là xúng xính chung quanh cũng trở nên bình thường, nhìn rồi lại quên, nhìn rồi lại đầy hoài cảm tưởng nhớ đến người xưa cảnh cũ.Cuộc đời là hành trình dài mà lại ngắn, còn khi con tim bay lên với mây trời chỉ là một khoảnh khắc ngắn mà lại dài. Dài ngắn ngắn dài, chỉ đến không còn tâm thức nữa mới gọi là quên đi.Mà tàn nhẫn nhất trên đời, lại chính là sự lãng quên.…
Satoshi, một cậu học sinh cấp ba "lớn nhưng chưa lớn". Cùng những người bạn ở ngôi trường của cậu, hằng ngày họ sẽ phải trải qua đủ các tình huống từ vui buồn đến dở khóc dở cười. Hãy cùng xem trong thời gian này họ làm những gì hay ho nào.Au: CrankyPres (Preston hoặc Pres)Au không sở hữu các tên Pokemon cũng như các tên nhân vật trong truyện mà thuộc quyền sở hữu của GameFreak và ShoPro, đây chỉ là fanfiction.…
"nhân vật chính kẻ trải qua trùng sinh xuyên không mọi thứ tưởng như chỉ trên phim vậy mà em lại huởng trọn nó mỗi lần như vậy tính cách em bản ngã em đang bị ăn mòn dần đến khi em đến một thế giới cứ ngỡ đó sẽ là 'nhà' nhưng không nó là một cái lồng giam khác tinh sảo hơn xa hoa hơn to hơn*"em hận cái số phận đã dồn em vào bước đường này em hận.."...truyện chủ yếu dồn nhân vật vào đường cùng thôi ép mà ra..có yếu tố lười và lười hoặc lườiđiều quan trọng cần nhắc lại ba lầnvài câu nói sẽ gây nhầm lẫn hãy đừng nhầm lẫn chú ý! tác giả lười con mắn nữ 9 trong truyện hãy nhắc tác giả ra chap tại quên :Dđã xuất hiện trên magatoon…
Bản tính của Julia là như vậy - và sẽ luôn như vậy, không điều gì có thể thay đổi cô ta. Dẫu có là ai - Cũng sẽ không khiến Julia quên đi bản tính tham lam của mình.…
-Fanfic-Mình vã quá nên mình nấu.-Vì là fanfic nên sẽ khó tránh sự sai lệch về tính cách nhân vật, nhưng mình sẽ cố gắng giữ đặc trưng của char.-Có nhiều yếu tố sẽ được xây dựng khác với cốt truyện gốc, thậm chí mình sẽ sửa đổi để theo được mạch truyện mình hướng đến.-Nếu có góp ý, hay sửa đổi hãy bình luận cho mình.Đây là truyện Char x reader (nữ)…
🍇💙🤖🦁Nếu có thể, hãy lựa chọn đọc những tác phẩm mới của mình trước nhé. Vì với mình, chúng có khả năng phản ánh "mình" của hiện tại một cách rõ ràng hơn.Cảm ơn bạn vì đã đến.…
Em từng tin rằng tình yêu là một màu đỏ rực lửaNhưng em đã lầm,Tình yêu là một màu vàng lấp lánh kiêu saTựa như ánh nắng của ban mai.DON'T TAKE OUT WITHOUT PERMISSIONstart: 04082021end: 23082021…