nói về 1 cô bé 17 tuổi học ở ngôi trường danh giá nhưng phải làm việc vất vả để phụ giúp cha mẹ già ở nhà. Vô tình gặp chàng trai tốt bụng và trở thành bạn bè thân thiết và dần có tình cảm nam nữ và trở thành một nửa của nhau. Nhưng trước khi đến với nhau, cả hai đã phải trải qua nhiều biến cố và cãi vã.…
văn phong bất ổn lắmbối cảnh: Thời Mạc- LêNguồn kham khảo: https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_M%E1%BA%A1c https://vi.wikipedia.org/wiki/Chi%E1%BA%BFn_tranh_L%C3%AA_%E2%80%93_M%E1%BA%A1c https://vi.wikipedia.org/wiki/V%C4%83n_h%C3%B3a_L%C3%AA%E2%80%93M%E1%BA%A1c Đại Việt sử kí toàn thư ( chương XV, XVI, XVII)http://nhungdieunhobe.blogspot.com/2008/04/trang-phc-thi-l-mc.html ,v...v...v,..…
Thà không gặp, không yêu, không luyến tiếc, không nhớ nhung, không vướng bận, cũng chẳng đau lòng. Tương ngộ âu cũng là duyên, là phận. Kẻ ra đi, người ở lại, ai mới thật sự đau lòng?…
1. Đi-phô (1660-1731) là nhà văn Anh, sinh ở Luân Đôn. Ông là nhà văn có tư tưởng tiến bộ, thể hiện qua những tác phẩm nổi tiếng như: Rô-bin-xơn Cru-xô, Thủ lĩnh Xinh-gơ-tơn, Đại tá Jêc, Rô-xa-na,...Văn bản này được trích từ tác phẩm nổi tiếng Rô-bin-xơn Cru-xô của Đi-phô, một nhà văn Anh, sống vào khoảng cuối thế kỉ XVII, đầu thế kỉ XVIII. Cách thời đại ngày nay đến gần 300 năm nhưng Rô-bin-xơn Cru-xô vẫn được nhiều bạn đọc say mê, không chỉ bởi cốt truyện li kì, hấp dẫn mà còn bởi văn phong mới mẻ, hiện đại, vừa trong sáng vừa dí dỏm.2. Có thể chia đoạn trích là hai phần: một phần tả trang phục, một phần tả diện mạo. Trang phục thì kì cục còn diện mạo cũng hài hước không kém, tuy vậy, qua cách miêu tả của tác giả, bạn đọc có thể hình dung được ít nhiều những gian nan vất vả mà nhân vật đã phải trải qua, đồng thời cảm nhận được một nghị lực phi thường, tình yêu cuộc sống mãnh liệt được biểu hiện qua những lời nhân vật tự miêu tả mình, nhất là qua tiếng cười chỉ chực bật ra sau những c…
Giá mà một thằng bất cần đời như anh Vẫn tiếp tục được cứu rỗi chúng sinh bằng những cách thức duyên dángGiá mà đời nó để anh xem cho xong cái bộ Highschool Of The Dead thì anh đã đéo có gào rú như thế này đâyÀ mà mấy đứa thích mỳ tôm không ?…
Huệ đưa Hân đến Hải hồ,kéo nàng ngồi xuống ghế, nghiêng người tựa đầu vào vai nàng nhắm nghiền mắt nói nhỏ: "Cho ta mượn vai nàng một lát, chỉ một lát thôi".Nàng không trả lời cũng chẳng cự cưỡng, cho đến khi thấy hắn đã thiếp đi rồi mới rụt rè lần sờ lên đôi bàn tay chai sạn chằng chịt những vết sẹo của Huệ, bất giác cũng cảm thấy nhói lòng. Hắn tựa vai nàng chợp mắt dưới gốc hoa tường vi, chốc chốc gió thổi làm vài cánh tường vi rơi rụng, giống như nơi bồng lai trong truyền thuyết mà Đồng phu nhân đã từng kể: "Ở chốn bồng lai ấy có hai người cai quản, một người là nương tử còn một người là phu quân". Nàng khẽ mỉm cười, dịu dàng đưa tay bắt lấy một cánh hoa rơi, lòng thầm ước: "Giá như thời gian sẽ mãi mãi dừng lại ở khoảnh khắc này".…