Tim tôi chỉ có em
cho ý kiến với ạ…
cho ý kiến với ạ…
Đúng là đồ công tử bột !......Cậu đừng để tôi cô đơn........Ta yêu được không em ?-------Cái này có thể coi là fanfic , hoặc không .Bởi vì sẽ có vài idol trong fic này.Author : Nam (@Choepchoepmin)Hy vọng các bợn sẽ thích 😉…
ngàn lẻ một sự xàm xí nhảm nhí tụ họp nơi đâywarning: từ ngữ kém gương mẫu, evil edit các nhân vật…
1 lãnh chúa nắm trong tay cả 1 lãnh thổ to lớn không khác gì một đất nước, vị lãnh chúa được coi như 1 ông vua lại chỉ mang đến những sở thích bệnh hoạn và những thi lệnh tàn độc cho người dân. Không chịu cúi mình trước lãnh chúa, những thanh niên trẻ đã lập kế hoạch lật đổ đế chế , tận diệt vị vua tàn ác . Nhưng liệu họ có đủ khả năng để thực hiện kế hoạch đó? Liệu họ có hiểu rõ được thứ mà mình đang đối mặt ? Ụp mặt vào Unforeseen để biết câu trả lời .…
Thanh niên 31 tuổi chán đời đâm đầu dô xe chết tuơi như hắn. Tỉnh dậy có mỹ nhân bên cạnh nhưng mà mỹ nhân này thực chất là con mãng xà tình. Hắn phải làm sao đây!?…
nguồn; fb. com /truyentranhthapcamTác giả; lemontuoanh, comicDịch; 1412Edit:rau muống…
Xin chào,tôi là Ruma Tarako tôi sinh ra trong một gia đình giàu có.Tôi có 2 chị gái và 1 anh trai.Bố mẹ luôn bênh vực anh tôi và chị tôi còn tôi thì chẳng ai yêu.Vào một ngày,trời thu trong xanh tôi thấy một ông lão đang ngồi bên một cái giếng cũ tay ông cầm một cây vĩ cầm.Tiếng đàn của ông vang lên,tôi lại thấy yêu đời.Ông quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và hỏi tôi rằng:"Cháu gái,cháu nhìn ông sao?".Tôi đứng im và lẳng lặng một câu:"Dạ!".Ông ấy nhìn tôi và mỉm cười,tôi cảm giác tôi đã quen ông ấy từ trước,một hạt bụi bay vào mắt tôi,tôu lấy tay dụi mắt.Khi tôi bỏ tay ra thì ông lão ấy đã biến mất,tôi đã đi tìm ông ấy nhưng không thấy đâu cả!Tôi mới đi về nhà,lúc ấy tôi có cảm giác hơi buồn một chút.Khi về nhà thứ tôi nhìn thấy đầu tiên là một bức thư được để ngay ngắn ở trên bàn.Tôi vội vã đọc và tôi biết rằng mẹ tôi và anh chị tôi đã bỏ tôi mà đi.Tôi không rõ lý do vì sao lại như vậy nữa.Lúc đầu,tôi tưởng họ chỉ đùa thôi nhưng khi tôi tìm hết trong nhà thì tôi không còn tin đó là một trò đùa nữa.Tôi đã khóc rất nhiều,tối đó tôi ra lại chiếc giếng mà hôm nay ông lão bí ẩn đấy đã đánh một bản đàn vì cầm.Tay tôi cầm bức thư,bức thư ướt nhẹp vì tôi đã ôm nó mà khóc.Thế rồi tôi mệt quá,tôi thiếp đi trong chốc lát.Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang ở đâu đó!Không phải là chiếc giếng hôm qua mà tôi đã ngồi.Tôi thấy khá sợ nhưng tôi vẫn đi dù sợ thế nào!Ở đây thật rộng lớn,xa xa tôi nhìn thấy một con ngựa thần.Tôi nghĩ đó là giả nhưng không thứ mà tôi nhìn thấy hoàn toàn là sự thật.Ô kìa!Là ông lão hôm qua đây mà,ông ấy đang nói chuyện với một bà lào,tay bà lão ấy cầm một cây đàn guitar .Họ đang nói chuyện khá vui vẻ,tôi bước đến gần họ và nói:"Xin chào".Ông bà ấy bất ngờ và hỏi:"Cô bé,sao cháu lại ở đây?".Tôi bình tĩnh và kể cho họ mọi chuyện đã xảy ra vào hôm qua.Ông bà nhìn tôi và âu yếm như một đứa cháu:"Thật tội nghiệp cho cháu,hãy đi cùng ông bà,bọn ta sẽ nuôi lớn cháu!".Tôi suy nghĩ môtj lúc lâu rồi gật đầu!Có lẽ đây sẽ là một chuyến phiêu lưu dài dài.…
Một gã tội phạm khét tiếng và một cô nhócNgọt tiểu đường…
Chỉ là những cái m thấy hay thui, ta cop từ nhiều nguồn, mà ta hay quên nguồn nên nguồn nào thấy của mình có thể cmt để ta ghi vào ạCảm ơn các nguồn ta đã cop ❤️❤️❤️❤️…
Giàn giáo ringlock là giàn giáo đã được cải tiến từ giàn giáo ring để khắc phục các khuyết điểm như rung lắc, kết nối lỏng lẻo,...Chúng ta hãy cùng so sánh giàn giáo này với giàn giáo nêm xem chúng khác nhau như thế nào nhé.…
Chuyện về Thư và crush của cô ấy - Tuấn, hai người học lớp 9 và một hôm Thư được cô xếp ngồi chung với Tùng, mỗi chương chuyện là mỗi ngày của Thư kể về Tùng..…
truyện MA nha mấy chế :>…
Từ nhỏ, Mai và Nam đã luôn bên nhau. Cậu bạn nghịch ngợm chuyên đi trêu chọc, còn cô bạn hiền lành thì lúc nào cũng chịu đựng. Người ngoài nhìn vào, ai cũng nói:"Hai đứa này, chắc chắn sau này sẽ thành một cặp!" Nhưng chỉ có Nam là chưa bao giờ nhận ra...Hoặc có lẽ cậu đã nhận ra từ rất lâu, nhưng không dám thừa nhận.Cho đến một đêm mưa lớn... Khi Mai bất chấp tất cả để chạy đến bên cậu, ướt sũng dưới trời mưa. Đó là khoảnh khắc Nam biết chắc một điều:"Mình thích cô ấy rồi."…
"Em sẽ đưa anh đi bệnh viện chụp X-quang, xem có chấn thương ở đâu nữa không. Tiền viện phí em sẽ lo."Đối diện, Quân gác tay lên trán thở dài."Lần thi này quan trọng với anh lắm. Cũng không phải to tát gì nhưng anh đã bỏ mồ hôi công sức tập luyện cho nội dung chạy bền 1500m hôm nay. Giờ chân cẳng thế này thì có hơi khó. Không biết năm sau còn cơ hội hay không nữa. Biết đâu..."Quân ngừng một nhịp, nhìn Miên bằng ánh mắt u buồn:"Phải cưa chân mới cứu được."Miên lập tức tái mặt. Trời đất cha này tưởng mình bị khờ ha gì."Nhưng anh có hơi thắc mắc. Em vẫn còn là học sinh, vậy tiền đào đâu ra mà mạnh miệng gớm thế" Quân hỏi, gương mặt đầy tò mò."Tiền heo của em." Miên mếu máo."Thôi được rồi, dù sao đây cũng là điều không ai mong muốn. Em không cần đưa anh tiền viện phí hay chu cấp gì đó, cũng không cần đập heo đâu."Nói đến đây giọng anh bỗng trầm xuống, nghiêm túc lạ thường."Thay vào đó, hay là tụi mình thử quen nhau?"Miên im lặng đúng hai giây, sau đó quay người tiến về phía cửa phòng y tế, quăng cho Quân một câu:"Vậy anh cứ lấy hết con heo tiết kiệm của em đi."…