Em là người đầu tiên nói chuyện với tôi. Em bảo vệ tôi và dạy tôi rằng cuộc sống rất đáng giá. Tôi yêu em . Tiếc thay, em lại là một đứa con trai. Với mái tóc xanh dài đến tận gót chân và đôi mắt màu bầu trời hiền hòa ấy, ai lại tin em là con trai cơ chứ. Tôi vẫn sẽ chờ, đến khi em là một người con gái. Vậy nên đừng quên tôi nhé, Justin.…
Tác giả: Nguyệt viết mộngThể loại: Ngược tâm, Tình cảm, Trưởng thành, Học đường, DramaMô tả ngắn:"Tiểu Dao - cô gái mạnh mẽ nhưng mang nhiều tổn thương, Lục Trầm - chàng trai điềm tĩnh, giàu nội tâm. Hai con người, hai thế giới tưởng chừng đối lập, bị ràng buộc bởi tình cảm sâu sắc và những bí mật đau lòng. Yêu thương xen lẫn đau khổ, họ cùng nhau đi qua những ngược tâm và định mệnh không thể quay đầu."…
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Trọng sinh , Giới giải trí , Song hướng yêu thầm , Chủ thụ , Sảng văn , Nhẹ nhàng , Hoán đổi linh hồn , Ấm áp , Kim bài đề cử 🥇 , 1v1Tác giả : Thiểm LinhĐã hoàn thànhTình trạng edit : đang lết-----------Văn án 1-----------Hắn đã từng là một minh tinh đứng trên đỉnh cao vinh quang giờ đây lại biến thành một ca sĩ dị dạng nghèo túng, mười năm lãng phí thời gian, sớm nên chết.Người khác sau khi chết đều xuyên thành mỹ nhan thịnh thế, thân hình thon thả,Hắn lại xuyên thành một tiểu thịt tươi Lùn Thấp???,Ca hát thì lạc tông, nhảy thì khập khiễng, một nhân vật ăn hại, toàn mệnh âm u.Còn có một thiếu gia ăn chơi đàng đúm đêm nay muốn hắn đi đến khách sạn một mình để nói chuyện??-----------Văn án 2-----------Lâm đại thiếu gia là người đứng đầu trong " Tứ thiếu ở Yến Kinh" .Lần này hiếm khi đánh vào mặt ca sĩ nhỏ không có tên tuổi này.Vài ngày sau "Lâm thiếu bị đánh vả vào mặt" lên đầu hot search.Lâm thiếu: " Tên đó nên trực tiếp ấn chết, không nên cố sức đánh loại người thuộc tuyến 18 "Mấy tháng sau:" ĐMVCL, không thể ngừng bấm phát, tôi đã lặp lại hết ca khúc của anh ta 18 lần rồi ."Thật lâu về sau:" Vợ không để ý tới tôi, tôi đành phải gặm cẩu lương của chúng tôi sống qua ngày ಥ‿ಥ dành cho fan hâm mộ tiếp theo là 180 bài viết "→_→Nhan sắc giá trị bùng nổ, nội tâm ngọt ngào, móng vuốt cào người thụ vs Cao Phú Soái EQ siêu thấp, tính cách ngốc nghếch thiếu bá tổng côngSong phương yêu thầm, ngọt ngào ấm áp.…
Truyện nói về một cặp thanh mai trúc mã chơi với nhau từ nhỏ nhưng do công ti của anh gặp vấn đề nên đến năm 16 tuổi thì anh phải ra nước ngoài để quản lý công ti và anh phải chia tay với cô .Sau 5 năm biệt ly định mệnh đã đưa cô với anh gặp lại nhau.…
Top : Phạm Minh Du Bot : Nguyễn Công Thiện .@ Giá trị nhan sắc : top hay cười ấm áp ga lăng có răng khểnh , bot lúc đầu vui vẻ sau này trầm tính .@ Bối cảnh : cùng tuổi , cùng làng, lớn lên ở một vùng quê nhỏ , cùng nhau trưởng thành 1 nhà đầu ngõ , 1 cuối ngõ…
Nam chính, tên Dương Dương, một tiểu tử 17 tuổi, được xem là "Phế vật" ấy mà con người được gọi là "Phế vật" ấy lại kiên cường, đạp đổ mọi thứ để gọi bước lên con đường phía trước, dù đất đá có vùi dập cậu đến đâu cậu vẫn kiên cường bất khuất..! Liệu Dương Dương có thể đứng trước những hiểm họa gì, sẽ có thứ gì ngăn cản con đường phía trước của cậu..!?…
Tên truyện: Ánh sáng nhỏTác giả: Nguyệt Viết Mộng Nhân vật chính: Thẩm An, Chu Hoài Dự- Bối cảnh: Thanh Khê (quê nhà) và Trúc Khê (quê bà), thành phố Minh Thành-Chủ đề: Trưởng thành, chữa lành tổn thương, và tìm thấy sự gắn kết - tình bạn, tình yêu - giúp hai người vượt qua thử thách và khám phá bản thân.-Tâm lý và cảm xúc: tập trung vào hành trình trưởng thành, đối diện nỗi đau, và các mối quan hệThể loại: lãng mạn nhẹ nhàng, hiện thực-tâm lý.Thẩm An lớn lên giữa nghèo khó và những năm tháng không ai che chở.Cô học cách im lặng, học cách chịu đựng, và học cách trưởng thành từ đau thương.Chu Hoài Dự sinh ra trong gia đình giàu có, nhưng trái tim lại chất đầy những ký ức đổ nát - những vết thương không thể nói thành lời.Hai con người từ hai thế giới khác nhau gặp gỡ trong những năm tháng trẻ dại.Họ không phải là phép màu của nhau, chỉ là một ánh sáng nhỏ, đủ để sưởi ấm một trái tim từng lạnh lẽo.Tình yêu của họ không rực rỡ, không ồn ào -chỉ là hai linh hồn sứt mẻ, lặng lẽ tựa vào nhau để học cách sống tiếp.Bởi có những người, không phải để quên...mà là để nhớ suốt cả một đời.…