Yêu em [Yoonmin]
Đọc ii…
lzmq | hạ khởi thu kết
chúng ta nhẹ nhàng bắt đầu vào mùa hạ, kết thúc êm ả vào một ngày cuối thu...…
Darling of mine
Đây sẽ là câu chuyện nói về một cô gái mà tôi đã phải lòng.(Tôi có một trí nhớ không tốt cho lắm, nên tôi không muốn những kí ức đẹp đẽ này lại biến mất vào một ngày nào đó. Vì thế nên tôi sẽ gửi nó ở đây.)…
Chỉ muốn giết chết hắn. Nhưng tôi sẽ đợi hắn!
Tự nghĩ, đời người cứ như một quyển sách mà mình tự viết ra. Cứ viết mãi , viết mãi,nhưng rồi mực cũng sẽ hết, tay cũng sẽ mỏi, mắt cũng sẽ mờ và rồi kết thúc. Kết thúc quyển sách như kết thúc cuộc đời, và ai sẽ là người xuất hiện trong trang sách cuối ấy? Thật ra mình có thể tự làm chủ trang sách cuối cùng đấy, mình hoàn toàn có thể tự đặt ra ai sẽ xuất hiện trong trang cuối đó , nhưng trừ phi mình không có trái tim. Có người kêu tôi đợi họ.Nhưng nó chỉ là một câu cụt, không hướng về một ai cả và tôi tự nghĩ đó là tôi, nhưng một một phần tư thôi! Ba phần tư còn lại tôi nghĩ là :"họ kêu người khác đợi họ.". Và con số 75% đó nó như lượng nước trong cơ thể một con người vậy , mất hết rồi thì chẳng phải chỉ còn thân xát khô trơ trội sao. " Thân còn đây nhưng hồn tôi mất /Gió quyện ngàn tiễn bước lệ chan rơi". Có những đêm điên dại tôi tự hỏi bản thân mình. Mình sống đây là vì ai, và vì sao phải sống. Và dại khờ tôi nghĩ đến cái chết, cái chết đầy hoa hồng, sự tiếc nuối và có cả nước mắt của sự hối hận, nhưng đúng thật nó dại khờ và chả ai nhỏ giọy nước mắt nào cho kẻ ngu mụi và thậm chí họ còn tặng kèm một nụ cười khinh bỉ cho kẻ lụy tình. Những lúc như vậy, tôi choàng đôi bàn tay mình ra sau lưng và tự ôm mình khuyên nhủ : "Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng, phải sống vì 25% đó nữa chứ! " . Đôi lúc khi ngồi bình thường vui cười cùng đám bạn, tự nghĩ lại, sao lúc đó lố quá. Nhưng ai có thể ngăn được giây phút yếu đuối của đời người ai mà chả có vài l…
ngôi nhà xanh
Xin chào các em, câc bậc phụ huynh.Hôm nay tớ sẽ cho những gợi ý của ngôi nhà cho các bạn xem nhà let's go.…
Xuyên đến 40 năm sau người yêu biến thành ông già - Phù Hoa
Hán Việt: Xuyên việt đáo tứ thập niên hậu ái nhân biến thành liễu lão đầu chẩm ma bạnTác giả: Phù HoaTình trạng: Hoàn thànhNguồn :https://wikidich.com/Mới nhất: Chương 50 phiên ngoại 3 ( Du Dao ba mẹ chuyện xưa báo động trước )Văn Án :Tân hôn đầy năm ngày kỷ niệm, ra cửa mua cái đồ ăn, kết quả chớp mắt liền xuyên qua đến bốn mươi năm sau.Mang theo đồ ăn sáng đầy mặt mộng bức Du Dao bị đưa đến trung tâm phục vụ dân trong thành phố, bị đã biến thành vợ của một lão nhân , trở về nhà.Giang lão sư khi tuổi còn trẻ thê tử đột nhiên mất tích hư hư thực thực tử vong, người góa vợ đang bốn mươi năm, không dự đoán được thê tử thế nhưng còn có một ngày trở về, hơn nữa dung nhan vẫn không thay đổi ."Aii, Giang lão sư, cô nương này là cháu gái người ?""Không phải, ta là vợ hắn.""...... Vợ, Vợ Ngài???"Vì thế Giang lão sư một phen, tuổi đã cao cưới một tiểu thê tử , lời đồn truyền khắp trong vòng học sinh của Giang lão sư. Giang lão sư một đời ôn tồn lễ độ hiền lành hòa ái, thanh danh khí tiết tuổi già khó giữ được.......-- khi thời gian bay nhanh, khi ta dung nhan không còn, em hay không còn nguyện ý yêu ta?( chú ý, nam chủ là một lão nhân, hơn nữa sẽ không tuổi trẻ lại . )Tag: Yêu sâu sắc xuyên qua thời không tình yêu và hôn nhân ngọt vănTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Du Dao, Giang Trọng Lâm ┃ vai phụ: ┃ cái khác: Xuyên qua, ngọt văn(Lần đầu edit mong mọi người thông cảm )…
Rồi cũng chỉ là nước chảy, là mây trôi
Tuổi thiếu niên là cái tuổi có thể nói là ghi dấu nhiều thay đổi lẫn cả về tinh thần và thể xác của con người ta nhất. Vậy nên giờ đây, ta ghi lại những tháng ngày ấy, niêm phong nơi này. Những tháng ngày ấy có thể là êm đềm, có thể là đau xót, có thể là những lục đục gia đình; và cũng có thể là những phút giây thả hồn trôi theo cơn gió lãng du, thả hồn cùng mây trời trong sớm mai tinh khiết, quên đi hết những muộn phiền cuốn chặt lấy con tim bấy lâu nay. Nhưng... đến khi bay đủ rồi, thả đủ rồi, ta lại bàng hoàng nhận ra bản thân mình vẫn ở nơi này. Muộn phiền còn đó, giày vò còn đây. Rồi mới thấy đời sao mà tàn nhẫn, cho ta những giây phút thăng hoa cùng xúc cảm, để rồi lúc ngã xuống mới càng thấm thía cái nỗi đau tê tái cả tâm hồn...…
[TwoShot] (VMin) Nếu Anh Còn Tồn Tại_SE
Tôi đã bị cảm nắng anh từ cái ánh nhìn đầu riên rồi. Bản thân cũng muốn ngỏ lời để bày tỏ hết nổi lòng. Nhưng biết sao được, tôi quả không xứng đáng nhận được chút tình cảm quí báu từ anh. Anh đến bên cạnh đem chút hơi ấm, sự ngọt ngào lẫn những cử chỉ ân cần ấy. Không thể phủ nhận được anh là một con người quá đỗi hoàn hảo. Gieo rắc vào tâm hồn tôi những mầm hi vọng nảy nở sâu sắc. Rồi nỡ lòng nào khiến trái tim tôi bị tan vỡ....…
BIGBANG tôi yêu các anh
Truyện kể về một đứa con gái bình thường không có hứng thú về kpop bỗng một hôm... đọc rồi biết…
Nhà văn trong mùa mưa
câu chuyện nói về một nhà văn ưa chuộng vẻ đẹp của nắng.Một lần ông sang Việt Nam tìm hiểu thì trời bỗng đỗ mưa khiến ông khó chịu,nhưng rồi sau cơn mưa đó đã để lại nhiều kỉ niệm cho ông.…









