"Anh không thường hay nói vậy bao giờ đâu. Anh tự thấy mình sống màu mè quá, cái gì cũng phải khiến nó thực lãng mạn mới được. Nhưng đến lúc anh muốn thổ lộ với em rằng anh thích em, thì anh lại chẳng hiểu vì sao tâm trí mình rối bời.""Anh chưa từng yêu ai hết, nên cũng không biết phải thổ lộ tình cảm mình thế nào mới là trang trọng nhất đối với em. Nhưng anh muốn cho em thấy những nét vẽ này. Vì nó là thứ đã theo anh từ khi anh chào đời, đến tận khi đặt trái tim của mình vào tay em như hiện tại. Nên là em có thể cho phép anh chứng minh tình cảm của mình không?"…
Cerium (IV) oxit, còn được gọi là oxit ceric, ceria, xeri oxit hoặc xeri dioxide, là một oxit xeri kim loại đất hiếm . Nó là một màu trắng-vàng nhạt bột với công thức hóa học CeO 2.Xeri oxit (IV) được hình thành bằng cách nung hoặc hydroxide oxalate xeri xeri .Bột ceria là hơi hút ẩm và cũng sẽ hấp thụ một lượng nhỏ carbon dioxide từ không khí . Xeri cũng tạo xeri (III) oxit , Ce 2 O 3, nhưng CeO 2 là giai đoạn ổn định nhất ở nhiệt độ phòng và trong điều kiện khí quyển.Ứng dụngXeri oxit (IV) được sử dụng trong gốm sứ , nhạy cảm kính quang , như một chất xúc tác và chất xúc tác hỗ trợ, đánh bóng thủy tinh và đá, trong giản minh như là một thay thế cho " rouge kim hoàn ". Nó còn được gọi là "rouge bác sĩ nhãn khoa". [3]Nó cũng được sử dụng trong các bức tường của lò nướng tự làm sạch như là một chất xúc tác hydrocarbon trong quá trình làm sạch nhiệt độ cao.http://vietnamchemtech.com.vn/chitietSP.asp?id_pro=1368…
Đây chỉ là hàng Trailer, mọi người hãy để lại comt ở bên dưới. Au sẽ dựa vào tinh thần comt của mọi người để xem có nên viết fic này không, vì au vẫn còn Replicant để ôm =))) Vậy nên mọi người comt tích cực cho au vào nhé :*…
12 con người với 12 tính cách khác biệt nhưng họ đã góp vào nhau những hồi ức đẹp nhất. Thanh xuân của tớ là một màu xanh nhưng yên vui hay khổ đau thì chẳng ai biết được và dù cho có bước qua thanh xuân hay là dừng lại thì tớ vẫn trân quý nó. "Le lói le lói đóm lửa nhỏ Ai thắp khi nào chẳng biết đâu Nơi giấc mộng xanh xanh đó, Mắt ướt nhoè, lời ca thì dở dang."Author: Trái Chanh Pụng Pự.Status: Updating.Cập nhật vào Thứ Ba hàng tuần.Mong các bạn hãy COMT và VOTE cho tớ, đó là động lực để tớ viết tiếp!^^…
Tác giả: Ngạn ThiếnThể loại: Ngôn tình cổ đại, Vương gia - Vương phi, ngược thân, ngược luyến tàn tâm, HENàng, tuy cơ thể yếu đuối, mong manh nhưng lại thanh khiết, thông minh. Vì thành toàn cho người hữu tình mà thay người đó gả cho một nam nhân, theo truyền thuyết là kẻ bất khả chiến bại, giết người không chớp mắt, tàn bạo vô tình khiến cho người ta vừa mới nghe qua đã sợ mất mật - U Linh Vương.Nàng không hiểu tại sao phải gánh chịu hết tất cả nhục nhã này, từ tiến cung nghiệm thân (xem có còn trinh tiết không) cho đến bị vũ nhục trước mặt mọi người, rồi bị vứt bỏ ở lãnh cung, nhận hết đủ loại hình tra tấn sỉ nhục, mà nàng lại không biết bản thân đã làm sai chuyện gì? Nhưng nàng vẫn kiên cường sống sót, đơn giản là nàng không thể chết được...'Vân Yên, ngươi không cần dùng ánh mắt vô tội này nhìn ta, như vậy sẽ chỉ càng làm cho ta thêm ghê tởm, lẽ ra ta nên móc hai mắt của ngươi.' Hắn dùng tay bóp chặt lấy cằm nàng, khóe môi gợi lên một nụ cười lãnh khốc, tàn nhẫn.'Được.' Nàng không hề tỏ vẻ sợ hãi nhìn chằm chằm hắn, nói: 'Nhưng hãy cho ta biết lý do, lý do khiến ngươi oán hận ta.''Bốp.' Hắn tát nàng một cái, hung hăng tiến về phía trước, lấy tay dùng sức bóp lấy yết hầu của nàng, ánh mắt bắn ra tia nhìn như muốn cắn nuốt người khác 'Còn muốn tiếp tục giả vờ vô tội trước mặt ta sao?'"Ta vốn vô tội, cực kỳ vô tội." Khóe miệng dính máu của nàng lộ ra một nụ cười châm chọc, chậm rãi nhắm mắt lại, thân thể ngã xuống một bên...…
Au: NấmTình trạng: đã hoàn thànhThể loại: sủng / HEMột tình yêu đẹp năm 20 tuổi xảy ra giữa 2 người bạn thân. Một nam nột nữ. Tình cảm này liệu có thể đi đến được hồi kết hay không?…
Tớ đang tương tư một bạn giấu tên, nên đành mượn chốn xô bồ này, cất tạm vào những cảm xúc nguyên thủy. Những bạn nào đã từng biết tớ, xin hãy cho phép tớ lần này thôi, được để con tim mình đập nhanh hơn một chút.... . .Không phải mọi câu chuyện đều cần một cái kết.Có những người chỉ đi ngang qua,đã để lại lòng mình một bầu trời rất lâu sau đó.Tớ chỉ là một nhà lữ hành trên không gian kỹ thuật số. Và tớ dừng lại đây, xây một nhà kho, chất chứa mọi tâm tư tình cảm của mình vào.Tớ viết không phải vì ai cả, tớ viết vì bản thân, viết vì những ước mơ vẫn còn dang dở, viết vì một bóng lưng... chẳng biết liệu có thuộc về mình.Tớ không hứa ở đây sẽ có cao trào, càng không hứa chắc sẽ cập nhật thường xuyên. Nhưng cậu ơi, tớ xin thề, nơi đây sẽ là nơi giam giữ con tim tớ, để khi gặp cậu trên lớp học, con tim tớ sẽ thôi việc thấp thỏm vì cậu. Tớ nguyện trao cả tâm hồn mình, và tình yêu dành cho cậu, gieo vào nơi đất chữ ươm mầm.Mong nắng ấm phù hộ đường cậu đi, cây cỏ che mưa, hoa thơm đua nở.Mong rằng sẽ có một tương lai khả dĩ nào đó tớ được bên cậu, cùng ăn kem, cùng ngắm mặt trời âu yếm lấy bờ hồ, âu yếm lấy đôi môi của cậu.Nhờ có cậu, trái tim tớ bỗng dưng biết đập theo một nhịp rất lạ: "chưa kịp yêu, đã sợ mất"…