Đan Anh là một sinh viên năm cuối nghành Y học cổ truyền,cậu rất mệt sau những ca trực dày đặc và mớ giấy hỗn loạn dồn hết về một chỗ đó là cậu.Buổi sáng còn chưa tỉnh ngủ đã phải bước chân lên giảng đường nghe kiến thức,còn chưa kịp nghỉ ngơi đã chạy vào giao ca ở bệnh viện.Mãi đến tối mới có thời gian nghỉ ngơi thì phải đi làm thêm kiếm tiền trả nợ cho gia đình.Cứ ngỡ rằng cuộc sống chỉ như thế....Nào ngờ cậu gặp được Hải Nam,anh như một liều thuốc chữa lành cho tâm hồn khô cằn của cậu.…
Cô là thiên sứ trời ban, với vẻ đẹp người người ghen tỵ , là cô sinh viên năm nhất của đại học danh tiếng, đồng thời cũng là người yêu của Hoàng Phu Tuyệt tổng giám đốc của " Tập đoàn Thánh Hoàng " - một trong mười Tài Phiệt lớn nhất thế giới. Nhưng quá khứ của cô rất đáng thương là một cô nhi đến năm mười tuổi mới được anh đưa về lâu đài nuôi dưỡng bảo bọc, tám năm nay cô sống trong sự yêu chiều của anh.Anh, là tổng giám đốc " Tập đoàn Thánh hoàng"- một trong mười tài phiệt lớn nhất thế giới, là người cao cao tại thượng, mọi người phải phủ phục nể sợ; là bang chủ trong giới hắc bang, với trái tim băng lạnh. Chỉ có cô - thiên sứ từ trời- là người làm trái tim anh tan chảy; anh có thể làm tất cả cho cô, xây lâu đài hay hái mặt trăng nếu có thể để đổi lấy nụ cười và sự hồn nhiên của cô.Anh, là hoàng tử phúc hắc, vẻ ngoài anh tuấn , gia thế vững vàng, là niềm mơ ước của mọi phụ nữ nhưng chưa ai lọt vào tầm mắt anh. Chỉ có cô, anh đã cố tình thấy cô ngày từ lần đầu tiên gặp măt khi cô mới chuyển trường tới.Anh là bang chủ của bang phái lớn thứ hai của Thành S, một đám người tình chờ được anh cưng chiều, nhưng lại yêu cô thật sâu sau lần đầu tiên vô tình được cô cứu.----------Truyện được tớ re-up từ webtruyen, nên việc covert, re-up , mình không ý kiến. Cảm ơn ạ.…
•Lệnh với đời thật •Chỉ là tưởng tượng •Tính cách nhân vật khác với ngoài đời Lưa Ý ⁉Trong fic mọi chuyện đều là ý tưởng và cốt truyện của au nghĩ ra mà thôi vui lòng không thắc mắc.•Không chứa ý xúc phạm hay liên quan đến đời thật.…
Bản dịch được đăng vào chủ nhật hằng tuần----------------------------------------------------------------------Nhâm Thị đã có một hành động điên rồ đến không tưởng: tự tay ấn dấu nung sắt lên cơ thể mình.Mao Mao, trong tình thế buộc phải chia sẻ bí mật động trời này, nay trở thành người phụ trách trị liệu cho ngài, lén lút qua lại trong sự bảo mật tuyệt đối. Tuy nhiên, đối với một kẻ vốn dĩ chỉ là dược sư như nàng, kiến thức về ngoại khoa thủ thuật chỉ dừng lại ở mức học lỏm, chắp vá.Trong hoàn cảnh ngặt nghèo, khi Mao Mao trở thành người duy nhất có khả năng cứu chữa nếu có bất trắc xảy ra với cơ thể Nhâm Thị, nàng quyết tâm phải tiếp thu những tri thức y học chính thống và vững chãi nhất.Nàng đã thỉnh cầu nghĩa phụ La Môn truyền dạy y thuật. Thế nhưng, La Môn lại nghiêm nghị tuyên bố rằng muốn học y thuật cũng cần phải có tư cách, và ông đã đặt ra một thử thách cho nhóm của Mao Mao.Nơi nàng được dẫn đến chính là phủ đệ của gia tộc họ La - cũng chính là quê nhà của nàng. Giữa kho tàng thư tịch khổng lồ được lưu trữ tại đó, nàng được yêu cầu phải tìm ra và thấu hiểu một cuốn y thư cổ.Rốt cuộc, cuốn "Hoa Đà Thư" bị ẩn giấu bấy lâu nay mang chứa bí mật gì?…
Tôi- Trịnh Trần Khánh Linh- một cô gái thường xuyên bị trêu có họ giống ca sĩ nổi tiếng nào đó vốn trầm tính, ít nói và mong muốn làm người phụ nữ trưởng thành, tri thức và giàu có. Vào một ngày nào đó, tôi nhận ra mình đã lỡ để ý cậu bạn lớp bên hơi nhiều so với thân phận bạn cùng khối, cùng làm việc trong đoàn trường, cùng trong nhóm học tập... Tôi quyết định gạt bỏ suy nghĩ có tình yêu tuổi học trò đẹp đã và thuần khiết, tránh xa Phát nhất có thể để thực hiện ước mơ làm người phụ nữ trưởng thành, giàu có và tri thức của mình…
Ngẫu hứng, ý tưởng, ổ ném đống chữ mỗi khi chán mới viết.Có teencode, lậm qt, hội tụ đủ loại ????Không có cốt truyện đàng hoàng, mỗi chap một kiểu. Viết cho chính mình, đăng lên vì tích thế.Truyện thieunang không não, không cần nhảy vào (tác không hỗ trợ tiền thuốc men nếu mắt bạn bị sao)Oc và chỉ có ocs, world cũng là của nhà mình. Thoải mái là được rồi(๑˙❥˙๑)Anti tình yêu, mọi người thieunang cùng nhau vui vẻ là được rồi.…
Chuyện là con bạn bên Mỹ nhờ tao giảng sử Mỹ cho nó *trong khi mình sống tại Việt Nam* nên phải up bài lên đây đọc cho tiện =)))))) *tao biết tao rảnh mà, trong khi bạn bè t coi trc bài lớp 9 thì t ngồi nhà đọc sử Mỹ*My friend in the U.S asked me if I could teach her U.S history *while I'm living in Vietnam* so I had to upload my docs here =)))) *While my other friends in Vietnam are preparing for their 9th grade programme, I'm learning U.S history*UPDATE: Như đã nói ở trên thì mình chỉ up lên đây để đọc cho tiện, từ lúc publish truyện đến lúc mình viết dòng này (7/1/2024) đã quá lâu rồi nên mình không nhớ nguồn ở đâu. Mọi người ai còn nhớ thì cho mình xin nguồn nhé.…
"Hãy vào vai anh hùng đi. Cứu lấy tao, lớp trưởng 12A5."Từ căn phòng dụng cụ tối tăm năm ấy, một kế hoạch bắt đầu.Khi quá khứ quay trở lại dưới cái tên "hội quyền lực", Thảo An không còn là cô bé bị bắt nạt năm nào. Cô chọn đối mặt, chọn giăng bẫy, chọn đặt bản thân vào nguy hiểm để đổi lấy sự chấm dứt.Giữa ánh sáng lọt qua khe cửa và tiếng bước chân vội vã, có một người luôn đến đúng lúc.Nhưng lần này, anh không cứu cô khỏi bóng tối -anh chỉ đứng cạnh cô khi cô tự mình bước ra.…
Ngày đầu nhận lớp 10, giữa hàng chục gương mặt xa lạ, người khiến tôi chú ý nhất lại là cậu ấy. Nhưng ấn tượng đầu tiên của tôi không hề tốt. Cậu nói chuyện khá nhiều, luôn cười đùa với mọi người và trông có vẻ là kiểu người quá năng động. Tôi đã nghĩ rằng mình và cậu chắc chắn sẽ không hợp nhau.Trong những tuần đầu tiên, chúng tôi gần như không nói chuyện nhiều. Thỉnh thoảng tôi còn cảm thấy hơi khó chịu vì sự xuất hiện của cậu. Thế nhưng thời gian trôi qua, những lần học nhóm, những cuộc trò chuyện ngắn trong giờ ra chơi và những lần cùng nhau giải quyết các bài tập khó đã khiến tôi dần nhìn thấy một con người khác.Cậu không hề như những gì tôi tưởng tượng. Đằng sau vẻ ngoài vô tư ấy là một người rất tốt bụng, luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè mà không cần được nhờ vả. Mỗi khi tôi gặp khó khăn, cậu đều là người đầu tiên hỏi han và tìm cách giúp đỡ. Dần dần, những định kiến ban đầu trong tôi biến mất.Tôi bắt đầu mong chờ những cuộc trò chuyện với cậu hơn. Từ hai người xa lạ, chúng tôi trở thành bạn bè, rồi trở thành những người có thể kể cho nhau nghe đủ mọi chuyện trên đời. Điều khiến tôi bất ngờ nhất là cảm giác thân thuộc ấy đến một cách tự nhiên, không hề gượng ép.Nhìn lại, tôi nhận ra rằng đôi khi ấn tượng đầu tiên không phải lúc nào cũng đúng. Người mà tôi từng nghĩ sẽ không thể thân thiết lại trở thành người bạn nam thân nhất của tôi trong những năm cấp 3. Và có lẽ, đó cũng là một trong những điều đẹp đẽ nhất mà tuổi học trò mang lại.…