Một câu chuyện nhẹ nhàng vui buồn đan xen, plot không tổ chảng như Lucid dream mà gần như không có (xạo đấy). Bộ này thay thế cho bộ Tháp chuông vì mình làm mất file bộ đó rồi ಠ ͜ʖ ಠ.Anh nhân viên văn phòng và người thanh niên bí ẩn mang nhiều tổn thương trong quá khứ.Bìa không thuộc về mình.…
"am i making you feel sick?"- strangers, ethel cain.ở đây có một con mèo hoang nhỏ, xinh đẹp và sạch sẽ đến mức người ta quên mất nó vốn thuộc về đường phố. nó có đôi mắt màu hổ phách, thích làm nũng và luôn biết cách rúc sâu vào lòng người khác để đòi hỏi sự bảo bọc.nhưng mèo nhỏ suy cho cùng vẫn mang bản năng của một loài thú. nó có thể thản nhiên xé nát một con chim vô tội cho đến khi hơi thở cuối cùng lịm tắt, để rồi chỉ cần một tiếng kêu meo meo nũng nịu, mọi sự tàn ác đều trở thành "nghịch ngợm". nó biết mình xinh đẹp, biết mình được yêu chiều, và biết cả việc kẻ đứng đối diện sẵn sàng bao dung cho mọi sự xấu xa của nó, chỉ để được chạm vào lớp lông mềm mại ấy thêm một lần nữa.tag: angst, slow burn, dark, obsession, dub-con, manipulation, unhealthy relationship, ooc, r17, violence.truyện gắn tag gì thì bên trong sẽ viết đúng y như thế một cách trần trụi nhất, đừng kỳ vọng nhân vật sẽ được cứu rỗi hay có hào quang chính nghĩa. đã vào đọc thì cấm phàn nàn.…
Tác phẩm gốc 《表演科今天也 想与侦探同归于尽》.Vì mình quá vã nên đi dịch. Chủ yếu là những mẩu truyện ngắn được mình dịch và bê lên đây.Vẫn là tay non nên mong mọi người ném đá nhẹ nhàng.…
Inho gặp vấn đề với giấc ngủ của bản thân, đã 3 ngày kể từ khi cậu chính thức là thành viên của unit white, cậu ngủ chập chờn và hay giật mình thức giấc lúc nửa đêm.…
- Đôi mắt em khi trong xanh như ánh dương buổi bình minh, khi sâu thẳm tựa bão tố ngoài biển xa - Đến tột cùng là thứ gì mới khiến cho ta mê luyến em thế, hỡi người yêu dấu?…
chao ôi là nhớ là thương là buồn, thiên lý tương tư có bao giờ cho ai sung sướng, này em, tặng em ly trà ai điếu của một đời đau sắp sửa thâu quanh rặng lầu đài các. bướm giang hồ lởn vởn bên ngoài khung cửa sổ khép kín như đợi em cười lần cuối sau ánh nắng loá mắt phản chiếu qua chớp kính xe hoa.ai điếu để buông lời cách trở, chờ đàn mối tương tư găm đầy trái tim bằng những khối đục mòn,và đưa hồn trăng bay đến miền xa xăm.…
Một longfic Drarry tui cùng viết với chị Nhã Thanh Vân. Mọi người có thể ghé qua nhà chị ấy ở đây: https://nhathanhvan.wordpress.com/muc-luc/hiraeth%EF%BF%BC/?fbclid=IwAR0xPe5FHecF-BybdWan4omN4v1eFXBRu9b-lC9vAMvpQ9tXVwC1H5UyB5E…
Một người bình thường xuyên không qua tựa game Twisted Wonderland. Đi chu du khắp nơi để tìm đường về thế giới của mình.Với khả năng biết được diễn biến của tương lai, cô cực lực tránh xa NRC. Nhưng cái gương nào đó không thèm tha mạng cho con người bé nhỏ tội nghiệp này.Cùng người cộng sự Raon-một chất nhờn với khả năng biến hóa vô biên, và cô em gái 6 tuổi Mira. Hai người và một chất nhờn trải qua 1 năm yên bình tại NRC, trước khi cốt truyện chính bắt đầu...Và có một bất ngờ khác ập đến......WARNING:-OOC-Non-cp…
Họ nói với Kai rằng em đã gặp tai nạn. Rằng em không còn kí ức của trước kia nữa. Đó cũng là lí do em chẳng thể nhận ra chàng trai thanh tú với dấu ấn trên cổ tay trước mặt em. "Không sao đâu, Kai à." Chàng trai mỉm cười trong tiếng nấc nghẹn, đôi mắt sưng húp vì những đêm anh đã lặng lẽ khóc. Giọng nói anh cứ du dương, như một giai điệu ngọt ngào mà Kai chưa từng được nghe. "Anh sẽ luôn ở đây vì em."Kai rối bời và lạc lõng, nhưng khi chàng trai ấy nắm lấy cổ tay em và nhẹ nhàng vuốt ve, em đã nghĩ, 'Có lẽ mình sẽ thử tin tưởng anh ấy.'_Title: you feel like home (and everywhere i've never been)Author: fernway Translator: Sữa Chuối (_fallwCloe)AO3: https://archiveofourown.org/works/40938789Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả.…
Thông báo: Rewrite toàn bộ chương truyện. Khuyên các reader nên đọc từ chap đầu tiên để không bị hớ bởi sự thay đổi của toàn bộ câu chuyện--------------------Ngày 8 tháng 8 năm 1995Nhà máy đồ chơi Playtime Co. bất ngờ đóng cửaToàn bộ những người có mặt trong nhà máy Từ nhân viên......đến khách tham quan......tất cả đều mất tích không rõ nguyên nhânNgười may mắn thoát nạn chọn cách quên đi quá khứ và tiếp tục cuộc sống của bản thânNgười vô tình biết được những sự thật đen tối nhắc đến Playtime với mặc cảm tội lỗi vì những lựa chọn sai lầm năm xưaCó những người nhắc đến Playtime với sự ân hận vì vô tình làm ngơ trước những tội ác khó dung thứNhà máy đồ chơi huy hoàng năm nào giờ chỉ là một nơi bỏ hoangPlaytime CO. cứ vậy mà trôi vào quên lãng10 năm sau ngày định mệnh ấy, nhà máy bỏ hoang ấy chào đón sự trở lại của một con ngườiNgười ấy tưởng như không có liên hệ gì, nhưng thực chất lại có quá khứ gắn liền với PlaytimeNgười quay lại nơi này để tìm về mảnh trời quá khứ bị che giấu trong nhiều nămXen lẫn những mảnh vỡ ký ức......là những bí mật tưởng như sẽ không bao giờ được tiết lộ…
"300 năm hay mấy trăm năm đi nữa, đều không quan trọng, vì anh sẽ luôn bên cạnh em, cùng em đánh dấu từng cột mốc của cuộc đời..."im jaebum x park jinyoung…