Một mối quan hệ kì lạ giữa tình yêu và tình bạn khiến Yn ngày một bối rối hơn... Hãy chắc chắn rằng bạn đủ tuổi để đọc.[Chứa ngôn ngữ tục nhẹ và tình huống giả định không có trong mạch truyện gốc]☻︎ 𝕄𝕚𝕥𝕤𝕦𝕜𝕚 ☻︎…
Tác giả: AnZiBến đò đó vẫn là bến đò năm cũ, dòng sông quê chầm chậm trôi chở theo những kỷ niệm của đôi mình. Bao năm rồi, ngày ngày tôi đều ra bến đứng đợi em, nay em đã về rồi. Giờ gặp lại nhau, tôi thì vẫn là tôi của những ngày trước, nhưng em bây giờ liệu đã thương ai? Hò ơ.... Sông sâu nước chảy đôi bờ Để ai chín dại mười khờ thương ai.....- Trí Tú chờ em, ngày áo đỏ pháo hồng em lại về bên Tú.…
"Mày đã bao giờ nghĩ đến lúc mày chết chưa, Declan?" tôi nhìn lên khoảng trời trong veo qua lớp kính mát sậm màu, nói.Đầu tôi tựa trên vai Declan và đầu Declan dựa trên vai tôi. Chúng tôi đang nằm ngược nhau trên tấm thảm picnic kẻ ô đỏ thẳng trải giữa thảm cỏ công viên. Bây giờ là 4h chiều, nắng không còn gắt nữa, tôi cũng đáp lại tôi, thở dài một cái.Tôi nheo mắt, nói tiếp"Ý tao là mày có nghĩ ảnh thờ của mày đã được chụp rồi không?"Người Declan hơi cựa nhẹ, những gì tôi nói hẳn vừa làm nó thấy ngứa ngáy."Hả? Mày định giết tao à?" đầu nó hơi ngửa, quay sang tôi. Mái tóc lượn sóng màu vàng tơ ngang vai của nó óng mượt hơn con gái vậy, cứ sáng lên trong nắng...Chuyện Declan đến từ Anh Quốc gặp Dillon đến từ Unicornland.…
Chuyển ngữ: B3 (Bạch Bách Bon)Bìa: Tâm Tít TắpThể loại: Hiện đại, Tình yêu đô thị, Duyên trời tác hợp, HE.Số chương: 111 chương + 3 ngoại truyện.Nhân vật chính: Bùi Oanh Oanh, Quý Đường.Văn án:Bùi Oanh Oanh thật sự không hiểu tại sao Quý Đường lại đưa mình cùng đến các buổi hẹn với những người bạn trai kia.Cho đến một ngày cô phát hiện ra bí mật to lớn trên người Quý Đường.P/S:1. Nam chính và nữ chính đều đã xuất hiện ở văn án.2. Không phải truyện bách hợp.3. Bùi Oanh Oanh và Quý Đường không có quan hệ máu mủ, chẳng qua chỉ gọi Quý Đường là chị mà thôi.4. Nữ chính có thể từ tiểu bạch thỏ trở thành nữ vương.Lời của Bê Ba: Đừng để cái thể loại hiện đại, tình yêu đô thị kia đánh lừa....Truyện được đăng tại bachbon.wordpress.com và wattpad Bạch Bách Bon (MonNoos). Bất cứ bản đăng ở nơi nào khác đều là ăn cắp.…
THẦN CỐTác giả: Tô Du BínhThể loại: Đam mỹ, kỳ huyễn, ma huyễn, cung đình hầu tước, dị thế đại lục, 1×1Hệ liệt: Bộ cuối cùng trong Mộng đại lục hệ liệtTình trạng bản gốc : 100 chương Tình trạng edit: Đã hoàn ~ Edit: Nguyệt BạchBeta: Âu Dương Tình***Ban đầu Ningya vốn nghĩ mọi chuyện đã vô cùng thảm hại, không thể nào bết bát hơn.Sau đó lại phát hiện, thì ra có thể.Nếu đã bết bát như thế, vậy thì không cần đếm xỉa đến, nói không chừng là đạp phải vận phân chó mà ...Một đống thật là lớn.Link edit : https://nguyetbachblog.wordpress.com/2016/04/01/than-co-to-du-binh/…
- cái insta của lũ trẻ này không có tiền đồ gì hết- ủa chứ ông anh nghĩ ông anh có tiền đồ??- hơn mày là được -.-//////// u mê PDX101 quá mà, có nhiều thông tin có thể khá là không chính xác vì mềnh còn đang thu thập ahhh…
Diêu Nam tôi ấy à, đúng là một kẻ ngốc Yêu ai không yêu lại va phải tên dở hơi Chu Khải Lăng.Tôi cảm thấy anh ta thực tồi, suốt ngày vì công việc mà cách xa tôi tận mấy tháng trời, làm tôi ghét anh ta muốn chết đi được, bảo yêu tôi mà thế này á? Hừm, tôi quyết định phải giận anh ta lâu thiệt lâu mới được..…
Tác giả:Viên Tiểu ViênThể loại:Ngôn Tình, Đoản VănNguồn:bachbon.wordpress.comBiên tập: B3 (Bạch Bách Bon)Thể loại: Đoản, Hiện đại, Bạn học, Yêu thầm, HE.Nhân vật chính: Lâm Ngạn Tùng, Tề Viễn Âm.Một đoản văn nhẹ nhàng giúp người đọc thư giản sau những giờ làm việc mệt mỏi cũng dành cho những người muốn đổi qua những thể loại nhẹ nhàng.Trích đoạn ngắn:"Viễn Âm, đi uống rượu nhé?" Một giọng nói trầm khàn quen thuộc vang lên ở đầu dây bên kia."Bây giờ mấy giờ rồi chứ." Tôi dụi mắt, liếc nhìn đồng hồ treo tường, sắp mười một giờ đêm. Lại với tay cầm điều khiển từ xa, tắt bộ phim truyền hình Nhật Bản đang được chiếu đến tập thứ bảy.Sao ngay cả cậu cũng không quan tâm mình vậy." Bên kia cất giọng oán giận.Tôi chán nản, tự nhủ mình phải quan tâm cậu thế nào đây, Lâm Ngạn Tùng, mình đang cố gắng từng chút từng chút một để không nhớ đến cậu mà. Thế nhưng miệng lại không tự chủ được mà tiếp lời: "Cậu sao vậy?""Cậu biết không? Mình không giành được giải thưởng."…