"Vương Quốc", một thế giới phép thuật, nơi được biết đến như là một thế giới song song với thế giới hiện tại. Ở đó, mỗi người đều sở hữu một chiếc nhẫn đặc biệt. Kim Ngân là một trong những người may mắn có được chiếc nhẫn đặc biệt ấy trong tay, cô từng bước, từng bước dấn thân vào thế giới "Vương Quốc" ấy. Tại đó, cô gặp được bạn bè, người yêu, và cả những người căm ghét cô. Người ta thường nói rằng, một khi đã đặt chân đến "Vương Quốc", bản chất xấu xa của con người sẽ bị phơi bày: tham lam, độc ác, tàn nhẫn, lạm quyền. Liệu rằng Kim Ngân có trở thành một trong số những người đó?…
Tôi vẫn còn nhớ rõ, mười năm trước, cái đêm ấy, khi cha mẹ và đứa em chưa kịp ra đời của tôi bị kẻ thù tàn ác cướp đi mạng sống. Mất mát ấy đã khiến tôi như một cơn bão, cuốn phăng mọi thứ, để lại chỉ một đứa trẻ bị bỏ lại, may mắn được bác hai - em trai của bố - nhận nuôi. Gia đình bác, không có con cái, nên tôi đã trở thành đứa con duy nhất của họ, dù chỉ là danh nghĩa.Ngày hôm nay, tôi đứng giữa nghĩa địa, dưới tán cây hoa mận, trong cái lạnh se sắt của tháng Chín, khi gió thổi qua, tuyết bắt đầu rơi. Vào cái khoảnh khắc ấy, tôi không biết phải làm gì ngoài việc đứng lặng yên. Những cảm xúc hỗn độn vỡ òa trong lòng, tôi tự hỏi: "Nên buồn hay khóc đây? Chính tôi cũng không rõ nữa... lạnh quá..."Nhưng rồi, giữa không gian u tịch ấy, một cô bé trong bộ đồ mưa hình chú ếch xanh xuất hiện, cầm ô che cho tôi. Cô bé ấy, với ánh mắt ngây thơ nhưng đầy xúc động, lại làm tôi mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi sau nhiều năm. Và rồi, một cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên đã thay đổi hướng đi của tôi, từ nghĩa địa đến những ngã rẽ của cuộc sống, nơi mà không ai ngờ tới.Tôi không biết trước được rằng, cuộc sống này sẽ lại đưa tôi và cô bé ấy gặp lại nhau trong những hoàn cảnh éo le, những sự thay đổi bất ngờ, để rồi trở thành những mảnh ghép không thể thiếu của một câu chuyện dài, với những mối quan hệ phức tạp và những cuộc đua theo đuổi, yêu thương và sự đấu tranh.…
Truyện Ta Thân Ái Pháp Y Tiểu Thư của tác giả Tửu Noãn Xuân Thâm. Trong "Nỗi bi thảm của thế giới", Victor Hugo viết rằng"Nhân tâm, vừa có thể tỏa ra muôn vàn quang minh, đồng thời cũng dựng lên vô tận hắc ám.Ánh sáng cùng bóng tối, đan xen nhau, tranh đấu, tàn sát nhau.Cũng là nguyên do mà ta lưu luyến nhân gian, đồng thời dâng lên niềm tiếc hận".Hồ ly Pháp y tạc mao miệng phun bom X Cảnh sát nội liễm cấm dục (lúc đầu thôi:)))Tra án, đoán tâm, thăm dò."Ngươi biết nhân sinh khó khăn nhất là gì không?""Không phải tương ngộ, là cửu biệt trùng phùng."…
Truyện ra chương mới có lẽ chỉ sau một tháng, cũng có khi cần thời gian dài hơn. Không phải tại bận mà đang tại lười, đợi mười năm sau hẵng đọc. Nội dung truyện gì đó không nói nhiều ở đây. Đơn giản là đến chương ba mới xuất hiện nhân vật chính, đến giữa truyện hẳn chỉ có nhân vật chính một người. Bạn đồng hành ban đầu là có nhưng tác chắc sẽ sớm cho bọn họ tham quan âm phủ. Cái gì mà tân thủ thôn, nhân vật chính chỉ cần hack, không cần giảm độ khó. Nhân vật chính não hỏng, một đường đè boss cuối lên đánh. Tác đây chính là viết cái nhân vật chính não tàn, buff bẩn.…