Chào mừng các thím đã đến với căn biệt thự bé nhỏ xinh xinh của Tặc ssi ❤ Tại đây, tớ sẽ có 2 chuyên mục : 1. Share tài nguyên do tớ tự làm (font chữ hay background, photopack thì tớ vẫn phải sưu tầm ở nơi khác về nhé)2. Mở tutorial hướng dẫn edit các thứ trên điện thoại.- Trình không được cao nên các bác thông cảm cho em nó =))))) * Lưu ý : Nhớ bỏ dép ở ngoài trước khi vào nhà tui, nhà tui cũng không có dịch vụ giữ dép thuê nên nếu mất dép thì ráng chịu huhu ?#Tacy_with_luv…
I remake Kimetsu no Yaiba (Demon Slayer) and I speak more than 1 language so there are multiple languages to choose to read. I hope you enjoy and gives honest feedbacks!Tôi đã tự tay viết lại bộ truyện Kimetsu no Yaiba (Thanh Gươm Diệt Quỷ) và tôi nói được nhiều hơn 1 ngôn ngữ nên cứ chọn ngôn ngữ mà bạn cần nhé! Tôi mong là bạn sẽ thích nó và để lại nhận xét chân thật!…
Tokyo. Giữa biển người vội vã và những ánh đèn không bao giờ tắt, có một kẻ tồn tại như thể ngoài rìa của thế giới. Không tên. Không quá khứ. Không tương lai. Hắn không thuộc về nơi này - cũng chưa từng cố gắng thuộc về.Không có luật nào ràng buộc được hắn. Trọng lực, thời gian, nhân quả - tất cả chỉ là những khái niệm buồn cười, những chiếc lồng mỏng manh mà con người tự giam mình vào. Hắn chỉ quan sát. Không can thiệp. Không yêu. Không ghét. Không tồn tại theo cách mà người ta vẫn hiểu về tồn tại.Với hắn, mọi câu chuyện chỉ là kịch bản. Còn thế giới... chỉ là một sân khấu quá ồn ào.Cho đến một ngày - một cậu bé học sinh tiểu học ngước nhìn hắn giữa phố đông, cười hồn nhiên và gọi: "Chú ơi."Chỉ hai từ đơn giản, không chủ ý, không mục đích. Nhưng lời chào đó đã mở ra một điều hắn chưa từng đối diện: kết nối.Từ một khoảnh khắc tưởng chừng vô nghĩa, hắn bắt đầu cảm thấy - không phải bằng lý trí, mà bằng thứ gì đó sâu hơn, ấm hơn, mong manh hơn - rằng có lẽ, để tồn tại thật sự... người ta cần nhiều hơn là chỉ đứng nhìn.Liệu một kẻ vượt trên mọi giới hạn có thể học cách làm người - sống thật, cảm thật, yêu thật - giữa một thế giới mà hắn từng xem chỉ là ảo ảnh?…
người nào cũng muốn mình là người thắng trong trò chơi mang tên định mệnh,hai người đều nghĩ người kia là con mồi của mình,vậy ai mới là con mồi của họYunho hay Jaejooong…
"Renewal!"Midoriya Izuku không có quirk.Cậu chỉ có nụ cười dịu dàng mà cả thế giới tin là ánh sáng, và một khối kim loại đang đếm ngược từng nhịp trong lồng ngực.Mỗi đêm, khi lõi quá nhiệt buộc cậu phải tắt mọi thứ đi, tám giọng nói từ những kiếp trước lại thì thầm vào tai cậu:"Đừng cứu ai nữa.""Ngày cậu hai mươi tuổi, chính nụ cười đó sẽ giết cậu."Cậu vẫn cứu.Vẫn mỉm cười.Vẫn dang tay ôm lấy từng người sắp trở thành lưỡi dao kết liễu mình.Vì cậu đã tự nói với chính mình, từ rất lâu rồi, trong một đêm máu loang đầy ký ức:"Tôi muốn ôm lấy anh, an ủi anh.Tôi muốn ôm lấy tội ác của anh, cảm hóa anh.Nhưng tôi không thể...vì tôi cũng dơ bẩn chẳng khác gì."Cậu là người thừa kế thứ chín.Cậu là phong ấn cuối cùng.Cậu là kẻ dịu dàng nhất trong tất cả những kẻ sắp bị thế giới giết chết.…