[ Soobin x Y/n ] Theo đuổi cậu bạn cùng lớp
Ở trong truyện này cả 5 anh em tubatu sẽ cùng tuổi nha quí dị, truyện này tui viết ngẫu hứng nên có lẽ sẽ không hay lắm, có gì nhớ góp ý nha=))…
Ở trong truyện này cả 5 anh em tubatu sẽ cùng tuổi nha quí dị, truyện này tui viết ngẫu hứng nên có lẽ sẽ không hay lắm, có gì nhớ góp ý nha=))…
Au: NúCouple: MeanPlanĐoản SE thôi nhé các cậu ơi…
"hóa ra buông bỏ cũng không khó lắm, chỉ nhớ vài lần, khóc vài lần, đau khổ rồi thôi."…
Bạn có năng khiếu và đam mê về Art, Design,..v..v ? Hãy đăng kí tham gia làm dân cư của Time City để thể hiện tài năng ngay nào !…
Chỉ là trả test thôi.…
Cái này trên fb có đầy rẫy ra, nhưng team sẽ không khiến bạn cảm thấy nhàm chán với trò chơi này…
Sau bi kịch thảm khốc của căn biệt thự quỷ ám nhà Crowley, bố mẹ bị giết chết, bà nội qua đời đột ngột, 2 người anh của Natalie là Lucas và Jacky mất tích trong thế giới mà con quỷ tạo ra. Natalie Crowley - cô em gái út mới 13 tuổi bắt đầu hành trình đi tìm 2 người anh trong thế giới của con quỷ. Trong cuộc hành trình, cô gặp những người kì lạ nhưng rất thân thiện và luôn giúp cô khi cô cần. Và 1 thực thể bí ẩn bất tử mang hình hài của 1 thiếu mỹ nữ mặc đầm bích có tên là Verónica đưa cô vào trong thế giới của con quỷ qua từng câu chuyện mà nó kể...... ***Chuyện viết chỉ cho vui, không thích thì đừng đọc, con Au này mới 13t thôi, đừng ném đá, nhà nghèo không vó tiền vá đâu TvT***…
Xin Chào !Các cậu đang tìm chỗ trú ? Team của chúng tớ luôn vui mừng chào đón các cậu !! Các cậu đang muốn trao đổi kĩ năng với nhau ? Đừng ngại ngùng đến với Color Candy Team . Chúng tớ luôn giúp các cậu- Không có gì là không thể - Khẩu hiệu của chúng tớ là thế ! Không gì là không thể…
Bạn đã bao giờ tự hỏi rằng thực chất "Bạn là ai" chưa? chắc chắn câu hỏi này đã quá quen thuộc với không ít người rồi. Thực ra thì trong mỗi con người chúng ta, ai cũng có những tính cách thay phiên nhau điều khiển từ bên trong.…
‹ tác phẩm của các thành viên. ›…
"Tuấn này.""Sao thế?"Đôi mắt anh sáng rực lên mà nhìn lấy tôi trong khi đáp lại tiếng gọi ấy. Tôi thích nó, cực kỳ thích."Em thích mưa lắm."Tôi bỗng buột miệng mà nói ra câu vu vơ ấy. Vốn đang định hỏi anh về kế hoạch cho ngày mai nhưng ánh mắt ấy, làm tôi sao nhãng mà quên béng cả câu hỏi. "Còn anh thì thích nắng hơn""Vì nắng luôn mang lại sự tích cực, anh nhỉ?""Không phải, vì nắng buồn lắm.""... Anh lạ thật đấy.""Anh bảo thật mà. Em nghĩ xem. Một cơn mưa rào sẽ cuốn trôi hết nỗi buồn của con người ra bên ngoài và gột rửa mọi tăm tối của tâm hồn. Còn ánh nắng lại đâm xuyên qua niềm vui của em, đốt nóng nó bằng hơi ấm của ban mai...Vấn đề là, khi ánh nắng tắt rồi, khi niềm vui đó cũng vơi mất, rồi khi tia sáng đó để cái niềm vui nguội lạnh ở lại, người ta sẽ hụt hẫng lắm. Nó còn tệ hơn cả một nỗi buồn vào chiều mưa nữa, vì khi đó ta nhận ra rằng mọi điều ta những tưởng trở thành điều hạnh phúc nhất, lại bỗng trở thành điều xa xỉ nhất.Cảm giác đó, còn gì buồn hơn, còn gì hụt hẫng hơn sao?"....…