Mười năm trước, Lee Minhyeong trong tay có cúp, trong lòng có em. Mười năm sau...ᝰ.🖋Tác phẩm thứ 37, thuộc về Phase 3: Odyssey của event "Renaissance" dành cho Guria.ᝰ.🖋Special thanks to abbie (@abbie_tpl), em nyno (@nynouwu) và tấm (@cyberangelness) vì đã beta fic cho mình ఌ︎Special thanks to Mèo vì chiếc bìa fic siêu xinh yêu ఌ︎Special thanks to chị u chuchu vì đề xuất tên fic cho em ఌ︎…
Tác giả: Biolenxe (Hàn Y Miên)Phần 2 của truyện " Trở thành em gái shu. Free tôi thích cậu"Phần này cô và anh, hai người sẽ bắt đầu lại đầu, họ sẽ không nhớ họ đã từng gặp nhau, ở bên nhau. Từng ngày, từng ngày, cảm xúc của họ sẽ được nuôi dưỡng. Vậy thì, hãy cùng đón xem cuối con đường sẽ là gì?…
"Anh sẽ mãi ở bên cạnh em sao?"Không có điều gì ở trên đời là hoàn toàn chắc chắn. Đôi khi bạn phải tập dần quen với điều đó. Thứ đắt đỏ nhất là niềm tin, nhưng không vì đắt đỏ mà trở nên bền vững. Đắt đỏ - chỉ kiến nó trở nên mong manh, một cơn gió nhẹ đảo qua, cũng khiến nó tan vào không khí.…
Tự nhiên bị sa vào cái hố này, thật tức ghia hà '-')Nhân vật bị OOC nặng, sẽ bị thay đổi 'sương sương' :))) ai ko chịu đc mời clickback.Đoản ngắn đoản dài có tuốt, SE hay HE là do con tác giả đây 🤧 nhưng mn yên tâm đi, nói là SE nhưng kết vẫn có hậu lắm :))))Nói thật chứ cái tên truyện ko liên quan đến nội dung truyện đâu '-') tốt nhất là vô đọc rồi biết :>…
Sáng sớm, mặt trời lên như mọi ngày. Như mọi khi, Takemichi giờ này vẫn còn cuộn tròn trong chăn say giấc, phải mãi cho đến khi bị mẹ cậu gọi dậy, Takemichi mới mơ màng tỉnh. "Con dậy đây ạ..."Cậu lờ đờ uể oải nói, và tất nhiên, hai mắt cậu vẫn cứ díp lại. Ấy là cho đến khi một lời của mẹ cậu lọt đến tai, trước khi cậu ngủ quên mất. "Dậy đi, con có thư từ bạn nào đó ấy."Sau câu nói đó, Takemichi bừng tỉnh. Cậu vọt xuống giường và chạy xuống nhà với tốc độ nhanh nhất có thể của mình.Cậu hỏi: "Đâu hả mẹ?"________________Des bìa: Yuiki WatameTriển từ plot của page AllTakemichi - Mặt Trời Nhỏ Soi Sáng Màn Đêm.…
"Shinichirou-kun, bình minh kìa!"Shinichirou vẫn còn hơi ngái ngủ, nghe nói vậy liền ngẩng đầu lên nhìn. Mặt Trời, dù chưa nhô lên hoàn toàn nhưng vẫn đủ rạng rỡ để làm gã chói mắt, tỉnh cả ngủ. Takemichi thấy gã vội đưa tay còn lại lên che mắt thì bật cười. "Anh thấy rồi." - Shinichirou nói, gã tranh thủ lúc Takemichi không để ý mà lén nắm tay cậu chặt hơn. "Đừng có cười anh chứ."Takemichi nheo mắt, cậu thả chậm bước chân, cuối cùng lại để Shinichirou kéo tay đi. "Anh tỉnh ngủ rồi ạ?" "Ừ." - Gã đáp. "Anh nhớ ra anh có chuyện muốn nói với em."Takemichi tự hỏi đó là gì, nhưng cậu không cần hỏi lại, Shinichirou đã dừng bước. Gã quay đầu, nắm lấy hai tay cậu bằng cả hai tay gã. "Đây là một lời hứa. Anh sẽ chỉ học ba năm, rồi về anh sẽ cưới em." "Em sẽ lấy anh chứ?"Takemichi ngây ra nhìn gã. Shinichirou đang vô cùng nghiêm túc, chờ đợi câu trả lời từ cậu. "Vâng." - Cậu đáp, chậm rãi, cùng với một nụ cười dịu dàng. "Ba năm nữa nhé, Shinichirou-kun."_______________________Tác giả: HynorieosNgày đăng: 29/9/2022…