12 Chòm Sao
…
Có đôi khi tình yêu đích thực ở sát ngay bên cạnh nhưng ta vô tình không nhận ra, đến khi người ấy có người khác bên cạnh, ta chợt nhận ra ta yêu người ấy, ta hối hận vô cùng nhưng liệu có kịp để quay trở lại hay không? Truyện xoay quanh nữ chính Huỳnh Ngọc Thiên Thanh (nó) vô tâm vô tư rất hồn nhiên được ba " Mỹ Nam " bảo vệ vì thân với nhau từ nhỏ. Cả ba chàng đều rất thích nhưng không một ai trong họ dám tỏ tình với nó đơn giản là để giữ được tình bạn của bốn người. Và suy nghĩ trong nó giữa nó và họ chỉ đơn thuần là tình bạn trong sáng. Đến một ngày một chàng trai hoàn hảo xuất hiện, những tình huống dở khóc dở cười giữa nó và chàng, chàng yêu nó nó đáp lại nhưng liệu họ có phải là định mệnh hay không?…
Hehe…
Mày....chỉ là cơn gió....Bay....ngang qua cuộc đời tao....Cớ sao....tao lại trao....Cho mày....toàn là nhung nhớ....…
"Ngao ngao ngaooo ~" Tiếng kêu của một bé mèo, từng bước vào đời anh.Vậy mà lúc bé quay đi, bé còn chẳng kêu một lời nào cả.…
Xin lỗi các mina nhưng mình rất rất rất lừơi nên sẽ chỉ nói vậy thôi nhé!Đây là lần đầu tiên mình mong viết truyện nên mình các bạn sẽ ném đá nhẹ tay.…
Hắn là một vị nông phu, chăm chỉ làm ruộng, chăm chỉ kiếm miếng cơm. Cha mẹ mất sớm chỉ để lại cho hắn một căn nhà tranh rách nát. May có người dân xung quanh giúp đỡ nên hắn mới sống được tới bây giờ. . Y là một con rồng phong lưu khoái hoạt. Y Là con trai Đông Hải Long Vương, y có sự kiêu ngạo của một con rồng không sợ trời không sợ đất, ngạo mạn đến phách lối, tùy hứng đên không thể tùy hứng hơn. Ấy vậy mà nhờ cái tính phong lưu không ai bằng mà trong lúc nhất thời y bị phong ấn tri thức, thức tỉnh dục vọng. Y đè người ta xong rồi bỏ chạy, còn quên luôn người ta. Từ đó, y trở thành một ngốc long đáng thương. Lão Long Vương chạy khắp nơi cầu cứu mà không được, thất vọng vô cùng.…
Đứng ở giữa cái showbiz Việt gần chục năm, Lâm Chí Thành ngầm hiểu được rất nhiều lẽ thường của cuộc đời, anh là nam diễn viên điện ảnh nổi tiếng ở Hà Thành. Tuy hào quang soi sáng, nhưng anh vẫn không ngừng thương nhớ về 1 bóng hình 6 năm trước đã biến mất trong gió thu. Nhưng kì lạ thay anh lại gặp được cô, cô khiến anh tạm quên cái thương nhớ 6 năm qua mà khiến mình chỉ đặt vào riêng cô. Cô là Lê Thanh Hương - trợ lí 2 của 1 nam ca sĩ nổi tiếng, là siêu cao thủ trong giới truyền thông nghệ sĩ. Nó quá ấn tượng, đặc biệt và bất ngờ, anh dặn lòng là sẽ nhất định biến cô trở thành của riêng mình. Một chiều tháng 8 anh cùng cô đứng giữa Hà Nội trong làn gió thu, anh phát hiện cô chính là nỗi thương lòng của anh 6 năm qua, là cô gái mà anh tưởng chừng đã biến mất mãi mãi. Năm tháng dần trôi, rất nhiều sự thật về cô dần được mở ra. Có lẽ số trời đã sắp đặt, anh sẽ không bao giờ buông tay cô.…
Năm ấy, Chương Viễn của thời cấp Ba tinh nghịch nhìn Hà Lạc nói: "Này bạn gì ơi, ngẩng đầu cho người ta nhìn kỹ chút xem nào." Năm ấy, Chương Viễn nghiêng trái nghiêng phải tránh móng vuốt của Hà Lạc: "Giờ đã là người của tớ rồi, có tròn hay dẹt cũng tùy tớ xử lý đúng không?"Năm ấy, Chương Viễn đứng suốt mười tám tiếng đồng hồ mới tới được Bắc Kinh, vô cùng mệt mỏi nói: "Cô bé lười, em lại vừa mới ngủ dậy đấy à?"Năm ấy, Chương Viễn đưa bức ảnh của Hà Lạc Gia Uyển cho Hà Lạc: "Anh vốn cho rằng, em sẽ trở thành nữ chủ nhân của nó."Năm mười sáu tuổi, trên đường tan học, Chương Viễn né đôi găng tay của Hà Lạc ném đến, cười mà nói: "Lấy oán báo ơn, Hà Lạc, tớ nhớ cậu cả đời."Rất nhiều năm sau, ở nơi đất khách, Chương Viễn của tuổi trưởng thành nhìn thẳng vào mắt Hà Lạc, nhấn từng chữ một: "Hà Lạc, anh nhớ em cả đời, anh cũng muốn bên em cả đời."Dứt khoát là thế, dũng cảm là thế, kiêu ngạo là thế, đến tiếng nức nở sau cùng cũng tràn ngập hơi ấm dịu dàng. Vậy nên, chúng ta cứ ngần ngừ chẳng chịu già đi, giống như cầm lên cuốn sách này rồi chỉ rón rén đọc từng chút, từng chút một. Vậy nên, trước khi chúng ta già đi, xin hãy nâng niu cất giữ cuốn sách này, giống như nâng niu cất giữ trong trái tim mình những ký ức của cả thời thanh xuân.…
for im youngmin…
Tác giả: Orange/Nhồi Bông.*Thể loại: đam mỹ, đơn phương, ngược luyến, hư ảo.*CP chính: Vương Kiết Hạo - Hạc Lam Lam*CP phụ: ...*Tiến trình dự định: 185 chapters.*Tình trạng: ONGOING (chưa hoàn thành).~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Cảnh báo: ĐÂY LÀ SÁNG TÁC MANG TÍNH CÁ NHÂN CAO, YUNYUN KHÔNG CHO PHÉP CHUYỂN SANG THỂ LOẠI KHÁC KHÔNG PHÙ HỢP. TRUYỆN CỦA MÌNH CHỈ CÓ ĐĂNG TRÊN WATTPAD. NẾU CÁC BẠN THẤY TRUYỆN Ở CÁC TRANG WEB KHÁC, XIN CÁC BẠN LƯU Ý ĐÓ LÀ HÀNH VI VI PHẠM TÁC QUYỀN CỦA MÌNH. XIN CẢM ƠN NHIỀU.…
Nhật kí là cuộc sống của một đứa trẻ mắc bệnh nặng về tâm lý, suy nghĩ méo mó, vô cảm và không có khả năng nhận dạng cảm xúc./Truyện khó hiểu, viết theo cách riêng, khó chọn người đọc. Nếu cậu thấy hứng thú thì hãy lựa chọn ở lại/…
Mình không giỏi văn nhưng đam mê viết truyện chữa lành nên có gì sai sót mong mọi người thông cảm ^^…
Nơi tớ lảm nhảm về bạn Shawn, các bạn Why don't we, về hành trình tớ bị các bạn ấy bỏ bùa, và đôi lúc có cả sự góp mặt của một số idol đình đám nhà Us-Uk.But, basically, this is a personal trashcan of a fangirl.Lovely cover by adorablybitchy.…
Bộ truyện lấy cảm hứng từ cuộc sống, tình yêu, hôn nhân,... Là những điều thường nhật, giản dị thôi!…
Không thể nói cho anh biết, cho dù cả đời này có bao nhiêu người con trai xung quanh thì tình yêu sâu sắc nhất trong tim em là anh, đồng thời cũng là người em mãi mãi không thể có trong kiếp này. Nghe nói gấp 1000 con hạc giấy có thể cầu nguyện không biết là giả hay thật.-Anh, anh biết em cầu nguyện gì không? Em hy vọng sẽ được trở về bên anh.-Anh, có phải ước vọng của em quá xa xỉ không? Về bên anh để nhìn thấy anh là được.-Anh, anh đi đâu rồi sao chỉ có một mình em ở nơi này?-Anh, em không nhìn thấy anh.-Anh, anh không cần em nữa ư?-Anh, em mơ thấy ác mộng em đã đến một nơi không có anh ở bên.-Anh, em sợ bóng tối, em càng sợ cô đơn.-Anh, em nhớ anh.-Anh, khi nào em mới được về nhỉ!-Anh, em đã về rồi nhưng anh đã quên em rồi sao?-Anh, hôm nay em mệt mỏi quá, nếu anh ở bên cạnh thì tốt rồi, rất nhớ rất nhớ anh.-Anh, em rất nhớ, rất nhớ, rất nhớ anh.-...-Cuối cùng em cũng hiểu, cảm giác nhớ nhung đau tới không thở được là gì rồi.-Anh, em rất muốn biết anh sẽ nói gì?Anh sẽ trả lời thế nào.-Anh sẽ nói...sẽ nói. Nghẹn ngào không thành lời, xót xa khàn giọng nói: -Anh yêu em, rất yêu, rất yêu, rất yêu...Ngẩng đầu nhìn sao sáng trên bầu trời, tưởng tượng ra đôi mắt thích cười, ánh mắt dịu dàng, nhớ lại thời gian cùng cô ngồi dưới bầu trời, anh có thể giả như cô chưa đi xa, anh có thể giả như vòng tay chưa từng trống rỗng, anh có thể giả như mỗi ánh sao là tiếng líu ríu dịu dàng của cô, anh có thể giả như...Đêm nay, không có ánh sao.-Em đã đi rồi sao? Lời anh nói em có nghe thấy không? Nếu biết anh sẽ nói lời tạm biệt trướ…
Câu chuyện này là 1 câu chuyện tớ viết dựa trên một cậu chuyện có thật mà tớ chứng kiến =)))) tầm 50% tại cặp này cx k đến được với nhau hihi. Nma tớ đảm bảo viết lên fic cũng hay lắm nha hihihi HE chắc luôn…