Author: NatinlaCategory: Fanfic, real life, ngọt, sủngRate: PG15++Couple: FreenBecky or BeckyFreenNơi delulu của author 🤣Những chap có chữ Love Story là mình sẽ viết kiểu Longfic từ 2021 đến giờ của FreenBecky🥰Còn những chap còn lại sẽ là oneshot lúc hiện tại nha 😘…
Thể loại: Fantasy, harem, isekai, action, adventure, comedyTóm tắt cốt truyện: anh main nhà ta là một người làm công ăn lương như bao bộ isekai khác, vào một buổi tối nọ anh đang đi trên đường và bị rớt xuống rãnh nức không gian và mất, anh được các vị thần ưu ái cho anh một đống cheat và chuyển sinh anh vào một thế giới tên là Yggdrasil và câu chuyện bắt đầu từ đây...đọc đi rồi sẽ biết. Đây là bản remake.…
Tổ đội điều tra vòng bạn bè của Kim Mingyu 🫶😌ABO | AxA | actor!Mingyu x Idol!Wonwoo | socmed| private but not secret | mpreg | tính làm fic mắc cười mà thấy hong mắc cười lắm…
Câu chuyện xoay quanh Masamune Makabe - một chàng trai mang vẻ ngoài cộc cằn, nóng nảy và bất cần. Nhưng sâu thẳm bên trong con người ấy lại là một trái tim đầy những khoảng trống không thể lấp đầy, bị giam cầm bởi sự cô đơn kéo dài suốt nhiều năm. Và rồi, vào một ngày mưa tháng Tư, Yanase Haruka xuất hiện như chiếc chìa khóa dịu dàng nhất, từng chút một mở ra cánh cửa đã đóng chặt trong tim…
Hồng nhan bạc phận quả là không sai. An Tư công chúa - một nàng công chúa xinh đẹp tựa hồng hoa, đem lòng yêu mến một chàng trai tài giỏi, đến sau này vì nợ nước thù nhà nàng đem thân hiến mình cho giặc Thát, rồi cuối cùng nàng ra đi chẳng nột ai hay biết…
Một thoáng buồn le lói trong tâm tríNhững mảnh ký ức không trọn vẹn lướt quaDù em chẳng thể ở bên nhưng khi gặp lại,ta sẽ nghĩ gì?Câu chuyện về một cặp đôi đã mất ký ức về nhau sau khi chia tayĐằng sau lời từ biệt đó là gì?…
"Một chuyện tình không công khai, nhưng chưa từng che giấu."⸻Thể loại: hiện đại, tình yêu chậm rãi, đời thường, đối lập tính cách - hướng nội & hướng ngoại, private but not secret love, healing, HE.⸻Mô tả:Có những người bước vào đời ta nhẹ như một khung hình mờ sương - chẳng cần tiếng động, cũng không cần lý do. Chỉ một ánh nhìn, một nụ cười lặng, một bài hát thoảng qua... cũng đủ khiến cả thế giới đảo chiều."Sau Ống Kính Là Em" là câu chuyện của một người hướng ngoại rực rỡ và một người hướng nội lặng thầm. Một người luôn ở giữa ánh đèn sân khấu, và một người chỉ muốn đứng sau ống kính, lưu giữ những khoảnh khắc không ai để ý.Họ đến bên nhau không vội vã, không ồn ào. Chỉ là những lần chạm mặt nhẹ như gió, những tin nhắn ngập ngừng trong inbox, những buổi cà phê nghe đĩa than và những chiều dọn nhà im lặng nhưng ấm lòng.Tình yêu này không phải bản tình ca bùng cháy.Nó giống như một bản nhạc indie trầm ấm, vang lên lặng lẽ khi thành phố đã ngủ yên.Chậm. Nhưng sâu.Nhẹ. Nhưng thật.Vì sau tất cả những màn hình, những MV, những buổi diễn...Người Joss luôn thấy rõ nhất, vẫn luôn là em - ở phía sau ống kính.⸻Trong lúc đang bí nội dung thương trường là chiến trường bên Velvet Storm + chờ đợi Ep 3 trong mỏi mòn thì toai lại đào thêm được 1 quả hố mới. Chắc là fic ngắn yêu đương dễ thương thôi, nhưng mà k biết bao giờ mới viết xong 🥹…
Năm mười bảy tuổi, Lâm Tĩnh Vân chỉ mong một cuộc sống học đường yên ổn như chính cái tên của mình. Cô không thích ồn ào, không thích nổi bật, càng không muốn vướng vào rắc rối. Thế nhưng mọi thứ bắt đầu thay đổi khi cô được chuyển xuống ngồi cạnh Trình An Dương, cậu bạn lạnh lùng luôn ngồi gần cửa sổ, tách biệt với cả lớp bằng ánh nhìn xa xăm và sự im lặng khó đoán.An Dương là kiểu người khiến người khác vừa muốn lại gần vừa sợ chạm vào. Nhưng trong sự im lặng ấy, Vân cảm nhận được một điều gì đó rất khác, một nỗi buồn lặng thầm và một tâm hồn nhiều vết xước.Từ những lần tình cờ chạm mắt, những câu nói ngập ngừng giữa giờ ra chơi, một điều gì đó bắt đầu hình thành, lặng lẽ như cách ánh nắng sớm len qua ô cửa. Khi hai thế giới tưởng chừng đối lập bắt đầu giao thoa, họ dần phát hiện ra rằng ai rồi cũng có điều chưa từng kể.Nhưng liệu những tổn thương âm thầm và những bí mật bị chôn giấu có cho họ cơ hội để nắm tay nhau qua mùa thanh xuân ngắn ngủiCó những người chỉ lướt qua đời nhau nhưng cũng có những người, dù chỉ chạm mắt một lần, đã ghi dấu mãi mãi.…