25 Truyện
Ngày Đầu Tiên Của Cơn Mưa Ấy
[chonut] đào liễu

[chonut] đào liễu

1,232 119 2

biết tìm đầu chút tình gối đầu?rũ mình than ư đời bể sầu...-Tân xuân lại đến, sen chờ qua Giêng mới lên búp, đào hồng mặc giá đã thắm son, rải thảm khắp lối trên đường dưới làng Mão. Nay ta kể nghe tích xuân nhà phú ông họ Trịnh, ngụ ở thôn Bạch cuối làng, một thôn chỉ có những mái nhà san sát xếp đuổi ven theo đầm sen, thêm rặng trúc quân tử chống lưng bên bờ nước. -"đào liễu"hay là; trúc liễu sen đào, hồng nhan tựa cửa chờ quân tử chở che…

taekook | miên viễn.

taekook | miên viễn.

378 23 4

𖤍 𝘍𝘰𝘳𝘦𝘭𝘴𝘬𝘦𝘵 𝘵𝘦𝘢𝘮. Người viết: ling.Người hoàn thiện: anh ngoc."Bởi ái tình sẽ neo chặt trong ta, vượt qua mọi biến thiên hay phá hủy sự băng hoại vốn luôn tuần hoàn của dòng chảy thời gian."𖤍 𝘕𝘰𝘤𝘵𝘶𝘳𝘯𝘦.…

HOA TUYẾT TRONG NƯỚC DÙNG

HOA TUYẾT TRONG NƯỚC DÙNG

7 0 1

Ở vùng Kitaakita, nơi mùa đông kéo dài hơn cả nỗi nhớ, người ta nói rằng cái lạnh có thể làm thinh lặng mọi âm thanh, nhưng không thể dập tắt được tiếng sôi sùng sục của một nồi nước dùng tâm huyết. Giữa những hành lang vắng lặng của trường Trung học Akita Hokuyo, có một cô gái mang theo mùi hương của gừng, hành và sả thay vì mùi nước hoa học trò. Đó là Yuki Ito. Một nữ sinh 16 tuổi đang sống những ngày tháng trung học đầy mâu thuẫn. Tại một thị trấn nhỏ đang dần thưa thớt người trẻ như Kitaakita, ước mơ của Yuki dường như đi ngược lại với dòng chảy xã hội. Trong khi bạn bè khao khát ánh đèn neon của Shibuya hay Shinjuku, Yuki lại dành cả thanh xuân để nghiên cứu về độ đậm đặc của nước dùng từ xương gà Hinai Jidori - đặc sản của quê hương. Hành trình của Yuki không chỉ là hành trình học nấu ăn. Đó là hành trình đi tìm sự công nhận: từ người cha luôn coi việc nấu mì là "tầm thường", từ những người bạn cùng trang lứa đang dần mất đi kết nối với cội nguồn, và từ chính bản thân cô khi đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành.…

NHÀ LÀ NƠI CÓ ANH

NHÀ LÀ NƠI CÓ ANH

11 0 15

Từ một cô gái lớn lên trong đau thương, bị chính gia đình mình chối bỏ, An Nhiên đã từng không dám mơ đến điều gì gọi là hạnh phúc. Cho đến khi cô gặp Minh Duy - người đàn ông tưởng như lạnh lùng vô cảm, nhưng lại dùng tất cả trái tim để che chở, yêu thương và tái sinh cô khỏi vực sâu tuyệt vọng.Họ cùng nhau xây dựng một mái ấm nhỏ, nơi tiếng cười trẻ thơ vang lên mỗi sáng, nơi mùi bánh nướng len lỏi trong chiều mưa, nơi những vết thương xưa dần được chữa lành không bằng thuốc, mà bằng tình thân."Chạm Vào Mỗi Ngày Bình Yên" là câu chuyện về sự dịu dàng, bảo bọc và hành trình chữa lành từ những mảnh ghép tưởng chừng không hoàn hảo. Một người vợ từng sống trong bóng tối, một người chồng tưởng như không có trái tim lại tìm thấy nhau giữa ngã rẽ cuộc đời. Họ không chỉ yêu nhau, mà còn chữa lành cho nhau từng chút một. Và khi những đứa trẻ ra đời, tình yêu ấy càng nở hoa theo năm tháng.Một cuốn tiểu thuyết gia đình, lãng mạn, thơ mộng và chữa lành, như hơi thở của câu chuyện. Để bạn đọc cảm nhận rằng: Hạnh phúc đôi khi chỉ là có ai đó chịu ngồi lại bên ta, lắng nghe từng nỗi buồn chưa kịp gọi tên.…