Trả test
Trả test…
Trả test…
Ánh Lửa này chỉ có trong đám tang và nó có thể báo hiệu người đã khuất…
Tôi tên là Duy, sinh năm 2k3 ,tôi lúc 15 tuổi đã bị cậu 5 phá trinh.…
Ship cặp Yoonmin, Namjin…
Holdobi deko…
the story only eunkook:) ngọt lắm mấy bạn ey…
Creepypasta…
Gumayusi × Zeka …
Nội Dung Truyện : Vỏ Bọc Thiên ThầnNhân vật chính trong truyện chính là cô cậu nhóc còn đang tuổi ăn tuổi lớn, vẫn còn chưa bận tâm nhiều thứ trên đời.Dương Hạ Thiên Băng - Jen, cô bé với những điều bất ngờ còn ẩn chứa, một cô gái gia thế thực sự nổi bật, nếu không muốn nói cuộc sống của cô như được trải sẵn thảm vàng, an nhàn hưởng phúc, cha cô nổi tiếng về kinh doanh mẹ lại là chủ một tập đoàn ngầm. Vương Gia Kỳ - Ken, gia thế cũng lừng lẫy không kém Jen là bao nhiêu, vẻ ngoài đẹp trai, lãng tử và khả năng của chính bản thân khiến anh chàng này trở nên nổi tiếng được nhiều cô gái ưa chuộng, anh có những sở thích thật lạ kỳ và cũng thực sự hào hoa, nổi tiếng. Hãy LIKE để ủng hộ sstruyen các bạn nhé ...…
Hai ngày trước khi Khuynh Thanh Nhi biến thành quái vật.Hai ngày trước khi ngôi làng trở thành địa ngục đỏ máu."Không thể nào..." - Tôi thì thầm, tay run rẩy sờ lên cổ. Vẫn còn đó vết sẹo nhợt nhạt - vết móng tay của con bé cào rách da tôi trong lần cuối cùng nó nhìn tôi bằng đôi mắt đầy thù hận.Có tiếng gõ cửa. Nhẹ, nhưng dồn dập.Tôi quay đầu lại, và tim như ngừng đập."Chị ơi, mở cửa. Em mang cháo đến cho chị nè." - Giọng nói quen thuộc, giọng nói của người đã giết tôi kiếp trước.Tôi không trả lời. Đứng yên như tượng.Ngoài cửa, cái bóng nhỏ bé lặng lẽ chuyển động."Chị không ăn thì để em để đây nha." - Giọng nói ấy ngọt lịm như đường, nhưng tôi đã biết rõ thứ nằm bên dưới là gì.Sau vài giây, tiếng bước chân nhẹ dần rồi biến mất.Tôi lại gần cửa, không mở, chỉ ghé mắt nhìn qua kẽ gỗ. Con bé vẫn mặc bộ áo váy màu trắng đơn giản, mái tóc đen xoã xuống vai, tay ôm bát cháo nghi ngút khói vừa đặt trên bàn tre nhỏ. Nó quay lưng lại, bước từng bước nhẹ tênh.Thoáng chốc, khi ánh sáng nhá nhem quét qua khuôn mặt nó, tôi thấy... nụ cười.Một nụ cười rất nhẹ, nhưng cực kỳ sai lệch. Giống như một con búp bê sứ bị vỡ, và có ai đó cố nặn ra vẻ dịu dàng.Tôi rùng mình.…
......Chỉ là hình ảnh mình thích và chán quá nên đăng cho vui thôi.…
Lãng mạn…