warehouse.
paying test for teams.…
paying test for teams.…
Sài Gòn những năm 90 của thế kỉ 20Kim Minh Luân x Trần Quân HuyNo Beta…
Giấc mơ thứ chín của Lee Sang-hyeok và Kim Hyuk-kyu"Anh muốn nắm lấy bàn tay của Kim Hyukkyu, một lần nữa." #fdmidsommer…
Nơi hội tụ đủ mọi sự bạo lực, tình dục, chiếm hữu, hai mặt,v.v. Và tất nhiên..điều tôi thích nhất, nổi ám ảnh và sự sợ sệt của bạn là thứ mà chúng tôi thưởng thức, nụ cười và tâm can méo mó của bạn là nơi tôi trú ngụ để soi mói. Chúc ngon miệng, Mi bebé Quý ông và quý bà xin chớ vội nhanh bước mà bỏ qua, mời thưởng thức nơi tôi giải tỏa hết thú vui biến thái méo mó của mình-Amor Falso (kẻ viết chương và chủ chốt của truyện)Ôi thế giới méo mó chứ đựng những thứ kinh tởm và mê hoặc một cách kỳ lạ khiến tôi ngấm mình vào nó. Cảm giác những nội tạng và những phần cơ thể được nấu chính của bạn sẽ được thưởng thức một cách ngon miệng, chúng tôi sẽ thưởng thức nó như một món đặc biệt cùng Whisky-Der verdrehte Spaß von Mr. Michael Noah~…
Tôi là Soyeon, sinh ra là 1 cô bé hoan hảo ko tì vết và rứt xinh đẹp, thế nhưng 7 ông anh of của tôi tự nhiên thi nhau thả thính tôi…
Tên: CHẠMTác giả: MojitoKhi ta chạm vào nhau, mỗi một loại tiếp xúc thân mật đều mang một ý nghĩa riêng biệt...Được viết ra dưới sự tưởng tượng của mình, không phải thực tế. Không thích xin đừng đọc.…
Xuyên không không phải chuyện vui. Một bản giao kèo để bước lên thiên đường chỉ còn là phù phiếm. Nếu cô không hội tụ đủ 12 vị tinh tú về với vòng xoay.1 tuần/ 1 trang. Cảm ơn bạn đã đọc câu chuyện của mình rất nhiều.…
Chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả nhé Tác giả : Dĩ Cách Editor : Xương ?Thân là một bác sĩ, làm sao tôi có thể không xả thân cứu người cho được ? Cứu người ? Thật không hổ danh "lương y như từ mẫu".Đâu ai biết rằng Kim Tại Hưởng - nam thần lạnh lùng trong giới y học lại có bộ mặt hoa hoa công tử khi đối diện với cậu kia chứ.Loạn, tất cả loạn rồi.Cuộc sống về sau này của Tuấn Chung Quốc cậu sẽ ra sao ?Sắc lang... Sắc lang đừng đến đây .... Ưm…
BoJack: And everyone was like way to go, you made Beverly cry on her last day in rehab. So the thing I keep thinking about is, was it worth it for Beverly to be happy for a little bit, even though it ended up sad? Or would it be better if the whole thing would have never happened? Every time someone leaves rehab, it makes you think about your own progress, some days it feels like you're not progressing at all, other days you think "Well, maybe a little." The main thing I think about is how stupid I am that I didn't do this sooner. I wasted so many years because I was miserable because I assumed that was the only way to be. But I don't wanna do that anymore. Also, am I crazy or have I gotten really good at writing letters? This is BoJack, by the way, Horseman, obviously…
đọc rùi sẽ bít nhoa…
um..💤…
Tập thơ của tôi…