" phép màu " là một sự kiện kỳ lạ, điều tốt đẹp, khó xảy ra hoặc không thể giải thích bằng khoa học thông thường, mang lại kết quả tốt đẹp ngoài mong đợi, có thể là do yếu tố tâm linh, sự nỗ lực phi thường, hoặc những trùng hợp ngẫu nhiên. Và trong truyện này, "phép màu" là sự gặp mặt tình cờ của 2 con người cô đơn xa lạ nhưng từ bao giờ , như ánh lửa đỏ len lỏi trong tim mà lớn dần thứ tình cảm khó miêu tả…
Dưới ánh hoàng hôn cuối ngày, phòng học thêm chỉ còn lại một vệt nắng mỏng nghiêng dài trên mặt bàn. Khánh ngủ quên, gương mặt nghiêng về phía cửa sổ, hàng mi khẽ run trong khoảnh khắc gió lùa qua. Ánh nắng cam nhạt phủ lên khuôn mặt cậu , sắc vàng ấm áp khiến từng đường nét trở nên mềm mại, yên bình đến lạ. Đúng lúc ấy, An bước vào.Cô khựng lại.Đôi mắt An, vốn luôn chất chứa một lớp sương mỏng của những ngày dài chống chọi với trầm cảm, bỗng mở to hơn một chút. Không phải ngạc nhiên, cũng không phải bối rối... mà là một vẻ dịu dàng đến khó nói thành lời. Như thể ánh nắng hoàng hôn soi vào Khánh cũng đã phản chiếu phần nào vào trái tim cô . Thứ trái tim tưởng đã khép chặt vì tổn thương.Nhưng từ xa, tiếng bước chân quen thuộc vang lên. An thấy Trang xuất hiện ở cuối hành lang, đang tiến về phía lớp. Trong khoảnh khắc hoảng hốt ấy, An lùi vào một góc khuất, đôi mắt vẫn vô thức hướng về Khánh , ánh nhìn trong trẻo, yên tĩnh, và hiếm hoi lộ ra một tia ấm áp mà chính cô cũng không nhận ra.Ở một góc ngược sáng, Đăng đứng đó. Cậu vừa định gọi An thì dừng lại. Bắt gặp khoảnh khắc An đang ngắm Khánh, trong ánh mắt ấy không còn là bóng tối nặng nề quen thuộc... mà là cảm xúc. Một chút rung động. Một chút khao khát. Một điều mà Đăng đã chờ đợi suốt hai năm . An cuối cùng cũng đang học cách cảm nhận cuộc sống trở lại , dù điều đó không hướng về mình.Còn Trang, từ xa, lại vô tình nhìn thấy Đăng. Ánh mắt sâu như đêm của cậu đang hướng về nơi An đứng, chất chứa thứ tình cảm mà cô luôn mong đợi…
Thể loại: đoản, lãng mạng, shoujo,...ko ĐỌC đc ĐAM thì next cho mik nhaĐây là lần đầu mình viết truyện, nếu có sai sót mong mọi người thông cảm. Mình mong là mọi người sẽ thích nó…
Chờ Em Lớn Nhé, Được Không của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm có chút ngược nhưng rất hay ý nghĩa. Một tác phẩm đan xen bởi hai cặp đôi 'đồng lang cộng chẩm' và 'đồng lang cộng hôn'. Cuộc hôn nhân đã được định trước giữa hai nhà An - Hàn từ lúc cô và anh còn nhỏ. Anh lớn hơn cô mười tuổi, trưởng thành, chững chạc lại ưu tú, nhưng tiếc rằng trong tiêu anh không có cô. Anh yêu Tiêu Vi, một tình yêu đẹp đến mức khiến người khác ganh tỵ. Thế nhưng, tất cả những gì mà tình yêu đẹp đó mang lại cho mọi người là sự ràng buộc, bức ép, và chia rẽ. Tình yêu của anh cứ thế mà tan vỡ. Cô từ nhỏ đã lớn lên trong sự nuông chiều, có hai lão gia An - Hàn, có vòng tay anh che chở, cho nên tâm tình một thiếu nữ hai mươi tuổi hướng đến chắc chắn là anh. Người đáng thương cũng là người đáng hận, người đáng hận lại là kẻ đáng thương. Anh không có tự do, không được định riêng cho ước mơ bản thân, trên vai là trách nhiệm gồng gánh sự nghiệp cả hai nhà An - Hàn. Lại vì một lá thư của cô mà anh bỏ lỡ người yêu anh thật lòng.…
ủng hộ tớ nha cái truyện kia tớ drop ạ tại hơi xàm :) hehe mong các cậu đọc zui vẻ hong báo chánh quyền hong bưng ra khỏi wattpad nha iu iu iu ♡♡♡♡♡♡♡♡♡…