1,552 Truyện
[LONGFIC] Kế Hoạch CC
HẠNH PHÚC KHI GẶP CẬU

HẠNH PHÚC KHI GẶP CẬU

3 0 1

@khoaitaymuonthanhcong…

[TWOSHOT] My Dreams
[ONESHOT] Forever
[ĐN Aikatsu Idol Activity] Moonlight

[ĐN Aikatsu Idol Activity] Moonlight

115 2 2

Vã Aikatsu quá nên tự viết tự nuốt.Truyện lấy bối cảnh ở nửa cuối phần 2 của Aikatsu khi diễn ra giải Partner Cup và kéo dài đến hết phần 4 của Akari. Truyện sẽ OOC khá nhiều nhân vật.Các nhân vật ở đây đều là của tác giả gốc nhưng số phận sẽ do tui định đoạt.…

sâu & abell

sâu & abell

94 2 1

"ta yêu ngươi,mặt trời nhỏ của ta"…

[ONESHOT] Học Để Tỏ Tình
[YURI]Cô Bạn Thân!!
[THREESHOT] Weird
GinRan{Khi thiên thần gãy cánh về bên kẻ sát nhân}

GinRan{Khi thiên thần gãy cánh về bên kẻ sát nhân}

261 23 4

Cảnh tối tăm, ánh trăng chiếu qua cửa sổ, soi rõ một bóng người đàn ông với chiếc áo nhuốm máu, trên ngực là con dao lạnh lẽo, đau đớn nằm một góc ở khu phố tối tăm"Nhóc là ai? Cút ngay! Đừng có lại gần tao!""Sao người chú lại đầy máu thế? Chắc đau lắm đúng không? Cháu... cháu có thể giúp chú."Khoảng không gian im lặng bao trùm, sát nhân nhìn cô gái đầy bối rối. Còn cô gái, ánh mắt như một tia sáng giữa màn đêm đen, khiến bóng tối trong lòng hắn dần lung lay.…

Lạc kỳ vô hối
[ONESHOT] I will be there
[ONESHOT] Babo Prince
What if

What if

37 6 1

Sengen as childhood friends…

[THREESHOT] Lời Hứa [ Part 2 ]
Đơn giản vì tôi yêu em .. ( Levi x Oc )

Đơn giản vì tôi yêu em .. ( Levi x Oc )

12 2 1

hiiiii , mong mng ủng hộ chuyện của mình nheee…

Tiêu Đề Mặc Định - Viết Truyện của Chính Bạn
Hiếu An - Kẻ Kế Thừa.
kh; xính và lao

kh; xính và lao

216 35 1

láo và xinh.by ialwaymissu…

[BKPP] Ngày Mai

[BKPP] Ngày Mai

63 11 3

Tôi là PP, người ta bảo tôi là "mặt trời nhỏ". Nụ cười của tôi rạng rỡ, đủ xua tan mây mù trong mắt người đối diện. Mẹ tôi bảo tôi là "hy vọng", là "ánh sáng" duy nhất. Tôi đã sống như thế, trong ánh hào quang giả tạo, để làm vừa lòng tất cả người mọi.Nhưng mấy ai biết, sau những danh xưng đẹp đẽ kia là những sự dày vò, tổn thương từ quá khứ mãi in sâu vào ký ức của tôi. Cười. Tôi cứ cười, để che đi nỗi sợ hãi chực chờ, che đi ý nghĩ ám ảnh về một lối thoát. Những dòng di chúc dở dang, nhàu nát, vẫn nằm im lìm dưới đáy tủ, như một thói quen không thể bỏ.Tôi là đóa hướng dương. Đứng thẳng, nhưng không có nắng. Chỉ có đêm dài vô tận. Đến mức tôi đã quên mất cảm giác có ''ánh sáng'' là thế nào.Cho đến một ngày, giữa mênh mông bóng tối tưởng chừng không lối thoát, một "tia sáng" bỗng lạc vào. Không chói chang, không rực rỡ, nhưng đủ để thắp lên một đốm lửa nhỏ xíu. Đủ để tôi biết, cuộc đời này, đôi khi, vẫn còn có "ngày mai"...*LƯU Ý* Đây là truyện viết theo hướng hài ngọt nhé, không ngược nhiều đâu…