Tác giả : Hà CảnhDịch : Hà Cảnh VNFC ❤ #Shyc #HTC #Jung JaeRin #Đỗ Phượng Yến #Nguyễn Tú Anh #梁嘉如 #Phi Phi ❤Biên tập và chỉnh sửa : Shyc ************** Lời Nói Đầu : Đây là cuốn sách đầu tay của tôi ! Tôi luôn cho rằng sách rất kì diệu. Bất kì tư tưởng hay quan điểm nào trong chốc lát đều có thể biến thành giấy trắng mực đen rồi được biên tập lại thành một cuốn sách. Điều này đồng nghĩa với việc sẽ phải tiếp nhận những ánh mắt tỉ mỉ của người đọc hàng ngàn hàng vạn năm. Nghĩ đến đây tôi thật không thể nở nổi một nụ cười.....…
"Ngày hôm đó, cậu bước vào đời tôi, biến tôi từ một người muốn tự tử thành một người tích cực":Ngày hôm ấy-Em đứng trên tầng 3, ánh mắt hơi luyến tiếc nhìn lại khu phố em đã sống chục năm, ánh mắt em đượm buồn...thì một cậu con trai nào đó đến tìm em...:"Quang Anh....!?"-Không có H❌🔞-Xây dựng theo thế giới ABO-Ngược, ít ngọt, có các yếu tố liên quan đến bạo lực, tự làm đau bản thân, gây khó chịu cho một vài độc giả, cân nhắc trước khi đọc⚠️-Only Caprhy, phiền không nhắc đến otp Rhycap, không lật qua lật lại!-Otp phụ DooGem, NganTrung, LyQuin,...và 1 vài cp nữa tác giả sẽ cập nhật theo ý độc giả…
Anh kể với tôi, về những cánh đồng ngập tràn nắng sớm.Anh kể với tôi, về những con đường đất đỏ dẫn đến nơi bình yên.Anh kể với tôi, về những đêm trời rực sáng bởi hỏa châu và tiếng đạn rít qua tai.Anh kể với tôi, về giấc mơ một ngày không còn tiếng súng.Nhưng tôi chưa bao giờ kể với anh, rằng giữa những điều quý giá tôi trân trọng, có cả một tình yêu chẳng dám gọi tên.Lấy cảm hứng từ bài "Đồng Chí" - Chính HữuLại là Lá đâyTôn chỉ là không viết SE =))Enjoy~…
Hoàng Đức Duy quen với việc sống một mình, quen với những áp lực không gọi thành tên và những kỳ vọng đến từ gia đình mà cậu chưa bao giờ đủ can đảm để từ chối. Có những đêm, Duy ngồi rất lâu trong im lặng, tự hỏi liệu cố gắng thêm một chút nữa có thật sự khiến mọi thứ tốt hơn hay không.Nguyễn Quang Anh lớn lên trong đủ đầy, nhưng chưa từng được phép sai. Anh sống giữa những tiêu chuẩn hoàn hảo và ánh nhìn của người khác, học cách đứng vững ngay cả khi mệt mỏi. Với Quang Anh, yếu đuối là một lựa chọn xa xỉ.Hai con người ấy chưa từng quen biết nhau.Cho đến một đêm trăng, dưới tán cây đào bên bờ sông, trên một chiếc ghế đá cũ, hai người xa lạ ngồi cạnh nhau. Không ai hỏi tên, không ai biết rằng khoảnh khắc yên bình ấy rồi sẽ trở thành điều khó buông nhất trong đời họ.Có những cuộc gặp gỡ tưởng chừng rất nhẹ, nhưng lại đủ sức để làm lệch hướng cả một quãng đường dài.Và có những người, dù chỉ xuất hiện trong một đoạn đời, cũng để lại nỗi đau kéo dài hơn cả ký ức.…
Đây không phải lần đầu tiên Quang Anh uống Tequila Reposado nhưng đây là lần đầu anh cảm thấy thứ nước này khó uống tới thế. Tequila Reposado là loại rượu mang hương vị ngọt ngào, mang chút hương gỗ sồi tinh tế trong từng giọt rượu. Nhưng tại sao giờ đâu anh càng uống càng cảm thấy chát, càng uống càng đắng ... "Giống chuyện tình đôi mình nhỉ?" Quang Anh thì thầm một mình ...…
"Em yêu anh đến dứt ruột,dứt gan,nhưng s trong mắt anh lại chẳng bh có em""Anh-......xin lỗi"Đây là lần đầu tiên tớ viết truyện có j sai xót thì mong mọi ng hoan hỉ bỏ qua nha Sẽ có tục,ngọt ngược tuỳ duyên…
☽ Fanfic Minh Việt Dạ☽ Tác giả: 写字的十七孔☽ Translate by Câu đầu tiên của Tín Ngưỡng là "Anh yêu em"☽ Truyện được dịch và đăng tải dưới sự cho phép của tác giảNhiều năm sau có lẽ Dương Nguyệt cũng không thể quên được rằng vào một ngày năm 2020, khi cô ký tên vào một bản hợp đồng công việc bình thường, lại có thể mở ra một câu chuyện đẹp như mơ. Cô sẽ luôn nhớ tới câu chuyện của hoàng tử bé và hoa hồng, dù biết rằng trên thế giới có vô số bông hồng giống hệt nhau, nhưng trong lòng hoàng tử bé hoa hồng vẫn luôn độc nhất vô nhị.Hầu Hạo từ nhỏ đã được khen là học giỏi. Anh biết rất nhiều thứ, có nhiều tài lẻ như chơi piano, hát, nhảy và diễn xuất. Với anh, việc học không khó, chỉ cần tìm ra được những điểm tương đồng giữa những thứ khác nhau để phân biệt. Cho đến khi gặp Dương Nguyệt, anh mới biết rằng cũng có những người như vậy,vừa phức tạp nhưng cũng rất thú vị, để có thể phân biệt họ với những người khác cũng không hề dễ dàng."Bất cứ khi nào em mệt mỏi, muốn dừng lại, hãy luôn nhớ rằng anh luôn đứng phía sau em. Trên con đường dài rộng phía trước, hai chúng ta rồi sẽ có những con đường đi riêng, có thể chúng ta sẽ phải buông tay nhau ra trên một đoạn đường nào đó, nhưng em phải nhớ rằng, phía cuối con đường em chọn, sẽ luôn có anh đứng chờ em."…