Điều tuyệt vời nhất của Hoàng Đức Duy là khi có Nguyễn Quang Anh. Đôi khi cả hai xảy ra một chút xích mích nhưng sẽ làm lành lại ngay. Họ yêu đối phương nhiều hơn cả yêu chính bản thân họTa có phương trìnhHoàng Đức Duy + Nguyễn Quang Anh = Hạnh phúcVà một điều nữa là ở đây chúng tôi chỉ có Caprhy, NO RHYCAP. Bạn đục otp của tôi, tôi đục mặt bạn…
tuấn duy đang thích thầm 1 thằng nhóc khối dưới, cơ mà thằng nhóc ấy có nhiều vệ tinh quay quanh, khó tán quá đi mà, tán mãi không đổ. "em ơi, đổ anh với, anh thích em vl, đổ đi anh dắt em về ra mắt, cưới luôn."warning: lowercase, tục.…
Vẫn còn lụy mùa 1 lắm nên làm fic này.Kép chính RhyCap, còn lại toàn bộ là kép thứ chính và kép phụ.Có thể không có đủ 30 anh trai hoặc được đề cập nhưng xuất hiện rất ít.Lấy bối cảnh trong Harry Potter, tình tiết có thể khá nhàm hoặc nhảm, sẽ ít xuất hiện biến cố, gần như là cuộc sống học đường, phản diện cũng ít xuất hiện.Cảnh báo BL, có tình tiết ẩn, cua gắt, yêu cầu độc giả luôn trong tinh thần đội mũ bảo hiểm.…
Kịch Bản gốc : Diên hi công lược + Bộ bộ kinh tâmCouple chính : Ngụy Anh Lạc × Phú Sát Phó HằngCouple phụ : Cung nữ Minh Ngọc × Ngự Tiền Thị Vệ Hải Lan Sát, Phú Sát Hoàng Hậu × Càn Long Hoàng Đế.Editor : Kim Haeun, Kim Min Ji.Thể loại : Nam × Nữ, Ngôn Tình, OEVăn án : Ngô Cẩn Ngôn là một cô gái của thời hiện đại, vô tình do tai nạn nên hồn đã nhập vào xác của tì nữ Ngụy Anh Lạc - Tì nữ của Trường Xuân Cung. Từ đây nàng đã gặp được Ngự Tiền Thị vệ Phú Sát Phó Hằng - Em trai của Phú Sát Hoàng Hậu.…
Chuyển verTác giả gốc: Charmaine104---------"Chú Dương ơi, Kiều thích chú Dương lắm!""Thích là phải cưới chú đấy nhé."---------"Chú Dương, chú Dương""Bé nhỏ gọi gì chú?""Chú đẹp trai làm Kiều ngại thoi~"---------"Trần Đăng Dương ngu ngốc, thế mà cũng tin đến tận bây giờ.""Yêu em là chuyện ngu nhất đời tôi rồi"---------…
Idea của truyện mình lấy ý tưởng từ bộ series truyện tranh bên Hàn có tên là " Người tình động vật " của nhà JJOL TOON Truyện mình chỉ thay đổi nhân vật và thêm vào cốt truyện thôi , còn một số idea vẫn giống Nhật vật chính mà mình lấy ý tưởng của series là couple sư tử- Sa Ja Yeon và hổ-Beom Lee Jin và một số couple khácCập nhật chap : 2 ngày 1 chap hoặc tùy , có thể drop…
"tao trừ lương,không nói nhiều""ôi thôi anh ơi anh mà trừ nữa chắc tụi em đi ăn xin quá??"câu chuyện nho nhỏ hằng ngày của anh xái và đàn em trong công ty của ảnh.…
Bối cảnh: Nửa đêm, Duy nằm mơ thấy bị một “bóng người” đè lên hôn ngấu nghiến, mút đến nghẹt thở, vừa chiếm đoạt vừa thì thầm những lời khiến cậu đỏ bừng. Khi tỉnh dậy, cơ thể vẫn nóng ran, môi còn in dấu, mà Quang Anh thì… đang ngồi ngay mép giường, nhìn cậu bằng ánh mắt như thấu tận da thịt.Không khí: ranh giới mơ – thật, khiến Duy hoang mang “đây có phải mơ đâu, sao rõ ràng thế này?”, còn Quang Anh thì ma mị, như thể hắn cố tình xâm nhập giấc mơ của cậu để chiếm hữu.Thao tác dâm ma mị: Quang Anh không vồ vập ngay, mà dùng lời nói gợi dục + skinship nửa chừng.…
Bốn mùa bên nhau, tình yêu này gió thổi không bay, lửa đốt không cháy, là khúc tình ca vang mãi chẳng ngừng.Anh rất sợ một mình nơi biển cả, nhưng lại ước một mình trong mắt em.Tình ta như tuyết giữa trời đông trắng xóa, sẽ đục màu khi nhuốm bụi ngày mưa. Đôi mắt em chìm sâu như biển cả, để hồn tôi thấm đậm đến dại khờ."Trường Sinh, chúng ta phải bên nhau một đời nhé?""Không, không chỉ một đời, mà là kiếp sau, kiếp sau nữa. Chúng ta vẫn là một đôi"|𝙆𝙖𝙚𝙡𝙝.…
•Cp chính:Nguyễn Duy Khôi(công)×Trần Mai Quang Vũ(thụ)•Truyện là những mẩu văn nhỏ về hai đứa,không theo trình tự cụ thể,thích thì viết.Nếu được đón nhận sẽ triển thành truyện dài.•Truyện lấy bối cảnh Việt Nam,ở một huyện nhỏ thuộc tỉnh Hải Dương.Nhưng vẫn sẽ có phần hư cấu,bịa đặt.•Mình viết còn non tay,cầu mọi sự góp ý của mọi người><.Mình đọc khá nhiều truyện Trung nên đôi khi sẽ bị lậm QT, mọi người nhắc nhở nhẹ nhàng thôi ạ:>…
☽ Fanfic Minh Việt Dạ☽ Tác giả: 写字的十七孔☽ Translate by Câu đầu tiên của Tín Ngưỡng là "Anh yêu em"☽ Truyện được dịch và đăng tải dưới sự cho phép của tác giảNhiều năm sau có lẽ Dương Nguyệt cũng không thể quên được rằng vào một ngày năm 2020, khi cô ký tên vào một bản hợp đồng công việc bình thường, lại có thể mở ra một câu chuyện đẹp như mơ. Cô sẽ luôn nhớ tới câu chuyện của hoàng tử bé và hoa hồng, dù biết rằng trên thế giới có vô số bông hồng giống hệt nhau, nhưng trong lòng hoàng tử bé hoa hồng vẫn luôn độc nhất vô nhị.Hầu Hạo từ nhỏ đã được khen là học giỏi. Anh biết rất nhiều thứ, có nhiều tài lẻ như chơi piano, hát, nhảy và diễn xuất. Với anh, việc học không khó, chỉ cần tìm ra được những điểm tương đồng giữa những thứ khác nhau để phân biệt. Cho đến khi gặp Dương Nguyệt, anh mới biết rằng cũng có những người như vậy,vừa phức tạp nhưng cũng rất thú vị, để có thể phân biệt họ với những người khác cũng không hề dễ dàng."Bất cứ khi nào em mệt mỏi, muốn dừng lại, hãy luôn nhớ rằng anh luôn đứng phía sau em. Trên con đường dài rộng phía trước, hai chúng ta rồi sẽ có những con đường đi riêng, có thể chúng ta sẽ phải buông tay nhau ra trên một đoạn đường nào đó, nhưng em phải nhớ rằng, phía cuối con đường em chọn, sẽ luôn có anh đứng chờ em."…
London thời Victoria chìm trong sương mù lạnh lẽo và những vụ án kỳ bí chưa có lời giải. Nguyễn Quang Anh - một thám tử tư sắc bén nhưng đầy tổn thương - vô tình gặp gỡ Hoàng Đức Duy, chàng trai bí ẩn mang theo những bí mật khó đoán. Khi cả hai bị cuốn vào chuỗi án mạng rùng rợn, họ buộc phải sát cánh bên nhau, đồng thời đối mặt với những vết thương lòng chưa kịp khép miệng. Giữa thành phố đẫm máu và đầy mưu mô ấy, liệu họ có tìm được chân tướng - và tìm thấy nhau?…
bộ truyện thứ hai của mình. tag : textfic, văn xuôi, thanh xuân vườn trường, ooc, 1:1, ngọt ngược có đủ, kết tuỳ tâm. TRUYỆN CỦA MÌNH, OTP CŨNG LÀ OTP CỦA MÌNH NÊN PHIỀN NGƯỜI ĐỌC KHÔNG TOXIC, KHÔNG THÍCH THÌ LƯỚT. TRONG TRUYỆN CHỈ CÓ TÊN LÀ THẬT, MỌI TÌNH TIẾT VÀ TÍNH CÁCH LẪN BỐI CẢNH LÀ GIẢ. KHÔNG MANG TRUYỆN CỦA MÌNH RA KHỎI ĐÂY DƯỚI MỌI HÌNH THỨC, ĐẶC BIỆT KHÔNG ĐEM ĐẾN TRƯỚC MẶT CHÍNH CHỦ !!! KHÔNG TOXICKHÔNG TOXICKHÔNG TOXIC dorisa.…
- Quang Anh làm gì đó?...- Sao hỏi không trả lời?...- Cậu khinh thường tôi sao? ...- Này ( đẩy vào vai )."Gì""Không thấy đang đeo tai nghe à""Phiền"Quang Anh 18 tuổi là sinh viên năm hai của ECAL - ngôi trường nghệ thuật danh giá nằm giữa lòng Lausanne thanh bình. Cậu thường ngồi bên khung cửa sổ tầng ba của xưởng vẽ, nơi nắng sớm xuyên qua từng lớp kính trong, đọng lại trên mi mắt và mái tóc nâu mềm như sương mờ tháng Ba.Người ta hay bảo Quang Anh giống như một nét cọ lướt nhẹ không ồn ào, không sắc sảo, nhưng cứ thế len lỏi vào tâm trí người khác. Trong lớp học đầy tiếng nói chuyện sôi nổi, cậu vẫn luôn là người ngồi lặng lẽ, phác họa từng chi tiết nhỏ nhất trên tờ giấy trắng, tựa như đang lắng nghe một bản nhạc chỉ mình cậu nghe thấy.Có lần, giảng viên hỏi: 'Vì sao em chọn theo nghệ thuật?'Cậu đáp nhỏ, mắt vẫn không rời nét chì: 'Vì em muốn giữ lại mọi khoảnh khắc đẹp đẽ, trước khi chúng trôi đi như tuyết tan trên mái nhà tháng Tư._Người ta bảo St. Moritz là nơi dành cho những kẻ có tiền hoặc có ước mơ. Đức Duy không có cả hai.Cậu từng học Kỹ thuật tại một trường đại học lớn nơi mà mọi giấc mơ bay xa được vẽ nên bằng lý thuyết và những con số. Nhưng rồi một ngày đầu đông, cậu lặng lẽ rút hồ sơ, mua vé tàu đêm về phía Graubünden, mang theo duy nhất một chiếc vali và một email xác nhận làm việc tạm thời tại trường đua ngựa White Turf.White Turf không giống bất kỳ nơi nào cậu từng biết. Băng tuyết trắng xóa trải dài, ngựa đua phi băng băng qua mặt hồ đóng băng, và những bước chân người lạ.…
deadline thì ai mà không ngán? chúng tôi không ngán, chúng tôi chỉ muốn diệt trừ deadline. phòng sales của "quỷ vương" tuấn tài mới đón thực tập vào 9 tháng trước, giờ thì đã là chuyện của 9 tháng sau.!!!chỉ là trí tưởng tượng của tác giả, tất cả tình tiết và sự kiện chỉ mang tính chất hư cấu, không hề có thật!!!warning: ooc, tục, lowercase. không hạp vui lòng click back slice of life, text xen kẽ văn xuôi…
Máu mũi cũng bắt đầu tuôn ra, dòng máu đỏ loang lổ trên khuôn mặt trắng bệch của cô. Cảm giác nghẹt thở khiến cô không thể nói được, chỉ có thể đứng yên, đôi mắt mờ dần, khẽ khép lại một chút vì cơn đau quá mức chịu đựng.Giang Hàn Nghiêm đứng đó, ánh mắt vẫn lạnh lùng vô cảm, như thể không hề thấy sự đau đớn rõ rệt trên khuôn mặt cô. Ông ta chỉ lạnh lùng quan sát, không có động thái gì. Căn phòng này, dẫu đầy đủ mọi thiết bị y tế, nhưng dường như thiếu vắng một thứ duy nhất tình thương.Cô ngồi đó, một mình, giữa những giọt máu đỏ tươi, giữa những cơn đau mà không ai hay biết, không ai xót thương. Sự tuyệt vọng không còn có thể chạm tới cô nữa. Cô chỉ cảm nhận được sự lạnh lẽo trong từng nhịp đập của trái tim đang dần tắt lịm.Cô khẽ quay lại, ánh mắt chạm vào từng gương mặt mà cô từng tin tưởng là gia đình, nhưng giờ đây, chúng chỉ còn là những bóng hình mờ nhạt, xa lạ. Nụ cười chua sót tựa như vết thương không thể chữa lành, nở trên gương mặt cô, đau thương đến tột cùng nhưng không ai nhận ra. Máu vẫn rỉ ra từ miệng, từ mũi, nhưng cô chẳng còn sức để lo lắng. Cơn ho đã khiến cô kiệt sức, những giọt máu rơi xuống như minh chứng cho một sự kết thúc đã gần kề.…
Chuyện chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả.Link truyện gốc: https://www.wattpad.com/story/399871635-rhycap-th%C3%ADch-c%E1%BA%ADu-lu%C3%B4n-l%C3%A0-l%E1%BB%B1a-ch%E1%BB%8Dn-%C4%91%C3%BAng-%C4%91%E1%BA%AFn-nh%E1%BA%A5t"An ơi, em có bao giờ hối hận khi thích một người chẳng biết nói quá nhiều lời yêu thương hay ngọt ngào như anh không?"" Minh Hiếu kì quá à. Em thích Hiếu mà nên dù anh thế nào đối với em Trần Minh Hiếu vẫn luôn là tuyệt vời nhất" Dưới ánh ban mai rực rỡ trên khoảng sân trường còn lác đác vài cánh hoa phượng đỏ, đám học trò quần âu áo trắng tinh tươm túm tụm trò chuyện, cười nói. Đứa nào đứa nấy đều mặt mày hớn hở, mang nét ngây thơ, trong trẻo như nắng sớm. Đây chính xác là thời điểm mà bất kể ai trong chúng ta đã trưởng thành đều muốn xuyên về để tận hưởng từng giây phút đẹp đẽ vô tư vô lo ấy phải không? Vì chúng ta nhớ những giờ học căng não trong căn phòng bí bách, nhớ gương mặt thầy cô lúc nghiêm lúc hiền, nhớ đám bạn thoải mái nô đùa, nhớ hàng cây xanh, nhớ góc ghế đá, nhớ...cái chạm tay vô tình lúc nhặt bút rơi, nhớ ánh mắt thoáng chạm nhau trong một khoảnh khắc, nhớ bóng hình nhau dưới ánh hoàng hôn đỏ rực sau buổi chiều tan muộn. Chào mừng bạn trở về những năm tháng ấy!…
Vong Tiện ver hiện đại He cho Lam Vong Cơ Văn án:...Lam Vong Cơ đã yêu cậu đến mức cuồng si, đến mức không thể kiểm soát bản thân nữa. Nhưng đồng thời, cậu cũng cảm thấy sợ hãi."Lam Trạm, cậu không thể ép tớ yêu cậu được," Ngụy Vô Tiện nhẹ giọng nói, cố giữ bình tĩnh. "Tớ biết cậu đối tốt với tớ, nhưng tình yêu không thể là sự kiểm soát hay chiếm hữu."Lam Vong Cơ lắc đầu, ánh mắt tràn ngập đau thương. "Tớ không muốn kiểm soát cậu... Tớ chỉ muốn cậu ở bên tớ. Cậu không hiểu sao, Ngụy Anh? Tớ không thể sống mà không có cậu."Ngụy Vô Tiện khẽ thở dài, lùi lại một bước. Cậu nhìn vào mắt Lam Vong Cơ, trong lòng tràn đầy phức tạp. "Cậu đã làm quá nhiều vì tớ, nhưng nếu những gì cậu làm là để trói buộc tớ, thì tớ sẽ không thể ở lại."Lam Vong Cơ cảm thấy như trời đất sụp đổ. Cậu đã dùng mọi cách để có được Ngụy Vô Tiện, đã làm những chuyện không thể quay đầu, vậy mà cuối cùng, Ngụy Vô Tiện vẫn muốn rời xa cậu."Ngụy Anh..." Cậu gọi khẽ, giọng nói run rẩy. "Xin cậu, đừng rời xa tớ."Ngụy Vô Tiện nhìn cậu, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định. "Lam Trạm, nếu cậu thật sự yêu tớ, hãy để tớ được tự do."Lam Vong Cơ đứng chết lặng. Cậu biết, dù có làm gì đi nữa, cậu cũng không thể ép buộc Ngụy Vô Tiện yêu cậu. Nhưng cậu cũng không thể buông tay.Cậu cúi đầu, che giấu đi nỗi đau trong mắt. Một lúc sau, cậu khẽ nói: "Được. Nếu đó là điều cậu muốn..."Ngụy Vô Tiện nhìn cậu thật lâu, rồi quay người rời đi.Lam Vong Cơ đứng đó, nhìn bóng lưng Ngụy Vô Tiện ngày một xa dần. C…