" Trúc biết không ? Trúc là lí do duy nhất khiến tui thao thức đó , hệt như những ngôi sao đang chiếu sáng ngoài kia , sẵn sàng lung linh dù trời đêm có tối đi chăng nữa "Truyện VN 100% nhoaaa >< . Một số địa điểm sẽ không có thật và có yếu tố tình tiết hư cấu nên mong mọi người hãy nhẹ nhàng góp ý nếu tui sai sót nhoé :3 [ TEENFIC ]…
"Jungkook cẩn thận !... ....... Píppppp........ ( tiếng còi xe cứu thương) .... Xin bác sĩ hãy cứu cậu ấy.... ....... Cậu ấy bị mất trí nhớ ? ..... ..... Có một vụ tai nạn lớn xảy ra khiến 1 người bị thương nặng ở trung tâm thành phố..... ...... Anh sẽ đem lại công bằng cho em .... Píppppp con phải đi cẩn thận đem lại công bằng cho Jungkook nhé ... PípppppppChào con kim..... Píppppp ____…
Giữa những ngày mưa phùn ủ ê của tuổi trẻ, hai tâm hồn tổn thương lại vô tình chạm nhau. Một mối tình ảm đạm, đầy hồi ức và day dứt, nơi tình yêu không phải là cứu rỗi, mà là điều duy nhất còn sót lại để níu giữ bản thân giữa cuộc đời lạnh lẽo.…
cậu ta là Đoàn Việt Khang, cởi mở và rất hòa đồng. Khang có nhiều bạn, nhưng người cậu ta thân nhất là ai thì không ai biết cả. Nhiều lúc tôi tò mò về Khang lắm, như là sau nụ cười tươi tắn ấy là một nỗi niềm chẳng ai thấu hiểu được, tôi tò mò về nét vẽ của Khang nữa, biết đâu tâm trạng của cậu ta lại luôn được thể hiện ở trong những bức tranh nhỉ? Và rốt cuộc thứ cậu ta hay nghe khi đeo tai nghe là gì? Tôi thực sự tò mò về tên phiền phức này đấy. Nếu cũng tò mò thì hãy theo dõi " Chuyện đôi mình " nhé!…
Căn buồng nhỏ lặng im. Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua khe hở của rèm cửa, lướt trên khuôn mặt tiều tụy của cô bé sáu tuổi-Trần An Nhiên. Mẹ cô đã rời đi, để lại cái ôm cuối cùng nhạt nhòa, và giấy khai sinh với tên gọi như một lời cam kết cuộc đời sẽ có hướng.Nhà không còn tiếng cười, chỉ còn hơi ấm men say phủ khắp mọi góc. Cha cô-người ngày xưa từng hứa sẽ che chở-nay chìm đắm trong rượu chè. Có đêm, cô nghe ông thì thào với một người lạ bên cạnh: "...bán con giúp...". Lời ấy như một nhát dao, khắc sâu vào tâm hồn nhỏ bé: cô không phải con gái, mà là gánh nặng.Sau ấy, bóng hình bà Nguyễn Thị Dương hiện lên trong đời cô như định mệnh. Bà - người phụ nữ vùng quê tuổi ngoài sáu mươi, người có đôi tay chai sạn nhưng ánh mắt dịu dàng như mặt trời đầu sớm. Không lời nặng hàm, chỉ một câu nhẹ nhàng: "Con theo bà nhé, bà sẽ lo cho con."Dưới mái ngói đơn sơ, An Nhiên học từng con chữ đầu tiên bằng chiếc bảng đen nhỏ. Hình ảnh bà lưng còng đút từng nét phấn trắng trên bảng-dáng đứng mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy hy vọng-là chiếc đèn thắp sáng tâm hồn cô héo úa. Bà kể cho cô nghe về niềm tin-về ngày cánh cửa trường đại học mở rộng, về một thế giới nơi cô không là số phận.Khi cô bước vào lớp 11, bà Dương qua đời-khép lại một chương đời bằng sự ra đi nhẹ nhàng như sớm mai. Sự mất mát ấy biến thành động lực. Không ai bên cạnh, An Nhiên tự hứa: cô sẽ học giỏi, tự lập, và sống sao cho tình thương của bà không uổng phí.Rồi mùa xuân ấy, , cô gặp Trần Vương Thượng. Tình yêu ấm áp, dịu dàng sau bao n…
Tu tiên giới hiện đại, ngươi lừa ta gạt, cá lớn nuốt cá bé, người người đều cảm thấy bất an. Mã Anh Hùng - Một nhân viên trị an trong lúc vô tình cứu được 1 cô gái tu tiên, đánh bậy đánh bạ mà bước lên con đường tu hành...…
[TẠM NGƯNG] chào mừng đến với design shop của vườn đào !nơi đây những miếng đào nhỏ xinh sẽ may cho cậu đủ loại áo theo yêu cầu nhé ♡ mau mau bước vào nào? chúng tớ hứa sẽ không làm cậu thất vọng !…
Lục Tuyết Kỳ - một tiểu thư danh giá của Lục gia, vì cái chết của ba cô năm ấy mà cô lại quyết tâm học theo ngành cảnh sát. Những gì còn lưu lại trong đầu óc đứa bé 12 tuổi là một hình xăm đầu lâu - đó là biểu tượng cho những người thuộc Vương Bang - Một bang phái hùng mạnh trong giới hắc đạo. Sau khi trở thành một nữ cảnh sát, Lục Tuyết Kỳ biết được Vương Thiên - Người đứng đầu gia tộc họ Vương cũng chính là "ông trùm" của Vương Bang. Mối nghi ngờ xuất phát từ đó, Lục Tuyết Kỳ luôn tìm mọi cách để buộc tội Vương Thiên. Không muốn mẹ của mình ngăn cản cuộc điều tra có dính líu đến Hắc đạo, Lục Tuyết Kỳ đành chấp nhận cuộc hôn nhân với Vương Thiên. Sẽ ra sao nếu Lục Tuyết Kỳ rung động trước Vương Thiên?…
Triệu Tử Tuyết là một nữ cảnh sát 23 tuổi, cô còn chưa kịp tỏ tình với đội trưởng của mình, thậm chí vẫn mới chỉ yy về tương lai hai người sống với nhau hạnh phúc ra sao, có bao nhiêu đứa con, đặt tên chúng là gì,...thì bất ngờ rơi xuống nước.Cứu!!! Cô không biết bơi!Một nam nhân đã ôm lấy cô, hôn cô giúp cô hô hấp.Nhìn người đàn ông tóc dài tuyệt mỹ trước mặt, cô chỉ đành than thở, quá sức tuấn tú rồi!Hiện giờ cô cần phải nghĩ cách để trở về hiện đại, trước tiên vừa xuyên qua, không rõ nơi này, càng không có y phục, tiền bạc, thân phận, đành phải nhờ vả vị vương gia này một chút vậyKhông ngờ người kia lại có hứng thú với cô, thậm chí sủng cô lên tận trời...Nguồn: trumtruyen.com…
Tác Giả : Tiểu NguyệtSố Chương : ? "Hoa Đẹp Thì Vẫn Tàn" - Câu nói này có vẻ đang nói đến những người phụ nữ trong hậu cung, họ là những bông hoa đẹp rực rỡ, nhưng số phận của họ lại mau tàn.... Thử hỏi người phụ nữ trong hậu cung mấy ai hạnh phúc ? Chả ai cả, ai cũng điều có nỗi khổ riêng của họ.... Và nỗi khổ của họ chỉ một mình họ gánh chịu, hậu cung tuy lớn nhưng chả ai có thể hoàn toàn tin tưởng, kể cả vị đế vương ngồi trên cao kia…