Hà Nội Trong Tim Tôi
Viết ngẫu hứng, lấy cảm hứng Hà Nội…
Viết ngẫu hứng, lấy cảm hứng Hà Nội…
Bộ này có 2 ver, ban đầu tác giả viết tầm 700 trang và đã két (dài zl ròi, kết là vừa...). Sau đó k hiểu sau chiều theo yêu cầu của các mẹ đi viết tiếp, đến cuối cùng tổng cộng tầm gần.... 2000 trang :). Nhìn file word convert nặng 11mb tui cảm thấy đổ mồ hôi zl.....…
Tác giả:梦回双子宫Truyện dịch chưa có sự đồng ý của tác giảLink: https://yushuwuy.com/read/78220.html…
Tears are the words that heart can't express ?!…
"Cuộc đời là một áng mây, và mỗi chúng ta là hạt nước.Ôi chúng ta rơi..."…
Thứ tôi sợ nhất chính là người yêu cũ của người tôi thương.Thật sự rất đáng sợ…
Tôi và anh đã từng mơ hai đứa sẽ sống chung trong cùng một tổ ấm.…
đây chỉ là các đoản nhỏ thui lưu ý : OOC nặng , không theo cốt truyện chính của AOV nha, noOTP thì out nha cảm ơnTruyện đầu tay , nên hơi non…
Đây là những mẩu truyện ngắn nghĩ sao viết vậy của mình lúc rảnh.…
Tôi muốn viết một câu chuyện vừa chứa cả tâm sự chất chứa trong lòng tôi vừa chứa cả thứ tình yêu lãng mạn bay bổng mà tôi thường hay mơ mộng...…
Cảnh còn người mất, kẻ ở lại cứ mãi ngẩn ngơ…
Đây chỉ là những cảm xúc nhất thời của một người vừa rời xa mái trường cấp ba. Khi còn học tôi đã không biết trân trọng, không biết nó quý giá như thế. Bây gìơ dẫu thèm muốn quay lại lắm nhưng chỉ còn trong mơ, trong mỗi câu chuyện thôi. Cái giá của sự tự do chính là mất đi cảm giác an toàn, cảm giác được bao bọc, chở, che.…
"Rốt cuộc cậu có thích tôi hay không?Sao cứ làm tôi động lòng hoài vậy..."…
Mình không biết đây gọi là gì, một quyển tự sự? Một cuốn nhật ký?Chỉ là mình vừa mới chấm dứt một chuyện tình dang dở, hạnh phúc thì ít mà đớn đau thì nhiều, cứ mãi đau đáu trong lòng dường như không thể quên được. Một tháng, một năm hay mười năm sau, mình chắc có lẽ quên đi được nó thôi. Gửi mình, những năm tháng còn trẻ tuổi mình vì yêu đương mà như sống hết mình với nhiệt huyết.…
Thể loại: huấn văn, fanfic (T1), boylove,... Những bạn không thể đọc các thể loại trên vui lòng clickback nhe!…
"tình đầu không nát cũng tan..."…
Cuộc sống vội vã đôi khi ta chỉ muốn dừng lại và hít thở một chút thôi. Gia đình, bạn bè tưởng như gần gũi mà lại quá xa vời, họ.... bỏ tôi rồi...…
Trong câu chuyện mọi người vẫn từng kể, có một thần thoại về một thiên đường thứ 8. Đó là nơi vạn vật đều khởi nguồn từ con số 0, nơi có những ngọn gió bình yên và lặng lẽ. Có người nói rằng con người trên thế giới này ai cũng mong muốn được đặt chân tới chốn đó bởi lẽ thiên đường thứ 8 là nơi cất giấu mọi đau đớn cùng thương tổn trong cuộc đời mỗi người, là nơi lưu giữ mọi hoài niệm cùng tiếc nuối. Bởi khi mà vận mệnh đã an bài, con người chúng ta ai cũng không thoát khỏi hai chữ "số phận".Đối với Như Sương, thiên đường thứ 8 của cô khắp nơi đều tràn ngập hình ảnh Tây Mặc, có lẽ bởi vì anh là tiếc nuối và hoài vọng lớn nhất trong cuộc đời đầy vết cắt của cô. Rốt cuộc một kỳ tài âm nhạc như anh cũng bị cô bức đến nỗi đập nát cây đàn - thứ mà anh từng coi trọng hơn sinh mệnh, đánh dấu cho sự chấm dứt những ngày tháng vui vẻ, những cảm xúc ngưng đọng từng ngày từng ngày khi bên cô. Trong khoảnh khắc chia ly, giọng nói tuyệt vọng của anh vang vọng quyện sâu vào tâm trí cô: " Đến cuối cùng chúng ta đều như vậy, đi lướt qua nhau như những bản nhạc trong một ngày nhiều gió."Nhân vật chính:Nam chính: Tây MặcNữ chính: Như SươngTiến độ: tuỳ hứng =))))…
Dù em có là gì, anh vẫn yêu→ Tác giả: Bắp → Note: Truyện là của tôi, chỉ được post tại đây và wp của tôi (https://trangtraibap.wordpress.com/ ). NGHIÊM CẤM đem con tôi đi bất cứ đâu mà chưa có sự đồng ý của tôi nhé!…