Kwon Ohyul là một chàng trai hướng nội với chủ nghĩa "sống là phải tự lực cánh sinh" ; cậu không thích dựa dẫm hay nhận sự giúp đỡ từ ai và cũng không có bạn bè thân thiết. Nhưng vào một ngày mưa tầm tã, cậu tình cờ gặp Kim Ryul đang nằm dựa ở lề đường trong tình trạng người toàn vết thương."một cuộc gặp định mệnh giữa hai người thuộc hai thế giới khác nhau"…
Chân trần đạp lên mặt đất lạnh, sương khói mờ mịt phủ lối.Rời xa chốn hồng trần, chỉ còn đôi ta trong khoảng lặng vô biên.Mắt khẽ nhắm, tay đan siết chặt, cùng nhau cất bước vào miền vĩnh hằng.Mọi sự dang dở... đều buông lại phía sau lưng.…
Nhân vật chính của truyện thuộc về Gotouge Koyoharu.Mọi tình huống trong truyện KHÔNG liên quan đến cốt truyện tác phẩm gốc.Đây chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng. Warning: OCC.…
Thẩm Mộng Dao , tổng tài kiêu ngạo lại phải vừa làm vợ vừa làm mẹ cho đứa trẻ hỉ mũi chưa sạch, chuỗi ngày sống mà thật đau khổ. Mỗi buổi tối trôi qua đều đứng trước gương khóc than cho cái ngực của mình ... _ Viên Nhất Kỳ , lúc nhỏ bị đuối nước xém chết, sau này lớn lên trí não vẫn chỉ dừng lại ở 5 tuổi. Hằng ngày ngoài xem Thẩm Mộng Dao như mẹ ra thì chính là xem như kẻ thù... Thể loại :17+, hiện đại, ngược tâm, ngược thụ ,thụ sủng công,..Tác giả : Myosotis_Azorica Đã có sự đồng ý của tác giả…
[Homemade Bento]Summary:"Có lẽ Ashiya sẽ chịu ăn cơm trưa tự làm từ tay một cô em dễ thương nhỉ? Chia buồn nha! Chỉ có anh đây thôi! Để soái ca năm trên này chăm em nhé, há miệng nói 'Ahhh' nào..."-Hoặc, một cuộc đối thoại trong giờ ăn trưa của hai tên ngốc và mọi chuyện cứ thế tiếp diễn. •••Tiến độ dịch: hoàn thành (3/3)Bản dịch chưa có sự cho phép! Vui lòng không mang đi bất cứ đâu!…
Chương 135 nhưng được viết dưới góc nhìn của chú cáo đen bé nhỏTruyện vô cp, oneshot. Nội dung trong đây là cảm hứng cá nhân, vì vậy chắc chắn sẽ không tránh khỏi việc ooc. Mong mọi người hãy chú ý…
Giữa con phố cũ được kết thành từ thần lực đang dần tan rã,chỉ còn lại những khoảng trắng mênh mông có một mảng đỏ tươi quá chói mắtMùi máu tanh nồng,xương cốt gãy nát,máu thịt be bétNgồi ở giữa là một cậu thiếu niên tóc vàng hoe,đôi bàn tay vẫn cầm một cánh tay đứt rời,cắn,xé từng mảng da thịt trên đóCậu chỉ lặp lại đúng 3 hành động: cắn,nhai,nuốtChỉ còn lại tiếng nhai,tiếng máu thịt nhớp nháp,và cả tiếng nức nở nhỏ như thinh khôngCon phố đã hoàn toàn tan rã.…
Nếu như các bạn đã từng là fan đọc của Tiên Nghịch, hay từng đọc qua bộ Tiên Nghịch, chắc các bạn không thể nào quên được tác giả Nhĩ Căn, một tác giả tuy mới nhưng bút lực có thể nói là vô cùng vững chắc.Qua nhiều ngày mong đợi, cuối cùng Nhĩ Căn đã cho ra tác phẩm mới: Cầu Ma.Như thế nào là ma? Là người táng tận lương tâm, vì thành công mà không từ thủ đoạn, thậm chí tu hành ma công để thành ma đầu sao?Nhĩ Căn không nghĩ thế, Nhĩ Căn muốn viết về một MA thật sự, chứ không phải là một ma đầu thô tục âm u.Với tác phẩm này, Nhĩ Căn mong muốn truyền đạt đến cho người đọc cuộc sống đầy nhân sinh, một nội dung động lòng người.Với tác phẩm này, Nhĩ Căn muốn xây dựng một Tô Minh đứng trên đỉnh núi nhìn xuống trời đất, mang theo ý vị tang thương và bi thương."Nếu như thế nhân đã gọi ta là ma, vậy thì dứt khoát, Tô Minh ta từ nay về sau...chính là Ma!"…
Những giọt máu tí tách rơi, bung nở như những đóa anh túc kiều diễm trên nền vải trắng, từng giọt một vừa mong manh vừa kiên cường, như thể thách thức cả đêm tối.Hơi thở dồn dập hòa quyện vào nhau, nặng nhọc và dính lấy không gian, khiến mọi thứ xung quanh dường như ngưng lại, chỉ còn lại nhịp tim và hơi nóng của hai cơ thể.Trăng đã lên cao, nhàn nhạt soi qua cửa sổ, đổ ánh bạc nhạt xuống những vệt máu đỏ thẫm. Ánh đèn đường ngoài kia mờ nhòe đi trong màn sương, kéo theo bóng tối trôi lững lờ, như muốn nuốt trọn cả khoảnh khắc này.…