- Anh sinh ra đã không được xem trọng trong mắt người thân gia đình, nhưng từ khi em đến, anh liền có khao khát được yêu thương, giống như lời em từng nói, anh muốn cùng em cùng nhau trải qua quãng thời gian sau này. ( fic dựa theo tưởng tượng, lấy ý tưởng từ một bộ truyện của Bất Vấn Tam Cửu)…
Câu chuyện tình xảy ra nhẹ nhàng rồi lại vụt đi qua thời gian cũng như một bản nhạc giao hưởng êm dịu trôi qua và hòa vào không trung vậy... Không chỉ có một cuộc tình chính mà xen lẫn vào đó là những cặp đôi dễ thương khác :) Truyện có một chút nhảm nhí, hòa lẫn vào nhiều thể loại đam, bách, ngôn, ....…
Ai đó-Mộc tô Lýlink truyện dịch: https://hoptacxauonn.wordpress.com/category/moc-to-ly-ai-do/(BẢN CHUYỂN VER CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA NHÀ DỊCH, VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI ĐÂU)…
Đối tượng liên hôn của tôi, vậy mà lại là tiền bối ở giới giải trí?Thiết lập: Idol/Diễn viên Zhou Anxin, thiếu gia nhà họ Châu x Tổng tài/Idol/Diễn viên Kim Geonwoo, thiếu gia nhà họ KimThể loại: hào môn thế gia / cưới trước yêu sau (?) / sủng / ngược…
atsh theo phong cách phim 3xu tung của 🤞warning: thiếu gia thất lạc, rich, lowercase, tất cả nhân vật đều có thật nhưng câu chuyện trong này không có thật, OOC, tục,..…
"tại sao anh lại bước vào mớ nhơ nhuốc này?anh biết là không nên mà?anh biết em có thể làm hại anh mà?vậy tại sao anh vẫn chọn bước vào nó?""vì anh là ngôi sao ở phía tay phải của em"OCC; LỆCH NGUYÊN TÁC 100%;KHÔNG ĐEM RA NGOÀI PHẠM VI WATTPAD VÀ TRƯỚC MẶT CHÍNH CHỦ, NOTP XIN ĐI RA SÂN KHÁC MÀ CHƠI.…
Anxin đặc biệt yêu thích kênh podcast "Giữa những tầng mây", không chỉ bởi nội dung mà bởi chất giọng truyền cảm nơi đó. Không ngờ, giọng nói ấy lại thuộc về một người rất gần, gần đến mức có thể khiến tim em lỡ một nhịp giữa dòng người đông đúc...…
Một buổi chiều cuối thu, gió thổi nhẹ cuốn theo những chiếc lá đỏ rơi lả tả trên con đường lát đá. Tiếng đàn piano vang lên từ một quán cà phê nhỏ nép mình ở góc phố yên tĩnh. Giữa những thanh âm dịu dàng, tôi dừng bước, vô thức hướng mắt về phía cửa sổ quán rượu.Bên trong, một chàng trai với mái tóc tím đậm đang yên tĩnh chơi đàn. Đôi mắt vào nửa đêm, ngón tay nhẹ nhàng trên từng phím đàn, tạo nên một giai điệu vừa ấm áp vừa man buồn. Đường như cậu đang kể một câu chuyện qua âm nhạc, một câu chuyện chất chứa những cảm xúc không thể nói thành lời.Tôi bước vào quán, kéo ngồi xuống, ánh mắt không rời khỏi cậu ta. Khi bản nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên lác đác, nhưng không ai để ý rằng ánh mắt của tôi và cậu ấy đã đến với nhau-một khoảnh khắc khắc ngắn nhưng tựa như thời gian đã dừng lại....Và rồi, dưới ánh đèn ảo giác của buổi đêm, tôi và cậu lại ở bên nhau, lần này không phải trong quán cà phê mà là trên một chiếc giường trắng tinh, được bao quanh bởi những sợi dây đỏ như sợi tơ duyên vô hình buộc chúng tôi lại với nhau. Cả hai nằm đối diện, ánh mắt giao nhau như muốn giải quyết ghi hình bóng của đối phương vào sâu.Cậu cười, đôi mắt tím ánh sáng lên tia dịu dàng thở hoi. "Nếu định mệnh đưa cậu đến bên tôi... thì tôi sẽ ôm cậu bằng chính giai điệu này."Những sợi dây đỏ nhẹ nhàng lay động theo làn sóng gió nhẹ, như chứng nhân cho một câu chuyện được thêu nên bởi âm nhạc, định mệnh và một tình cảm sâu sắc không thể gọi tên.…
Truyện này có thể xem là tác phẩm đầu tay của mình. Còn nhiều chỗ vẫn chưa tốt, lời văn có lẽ vẫn chưa mượt đc.... Nói chung là truyện đc viết để thỏa mãn bản thân nên mình dùng từ cực kỳ đơn giản cho các bạn k phải là Otaku,cosplayer hay những ng chưa bao h biết về 1 thế giới như trong truyện.Khi nào có time sẽ viết tiếp,sẽ cố gắng 1 tuần 1 chap…
cody × đỗ hoàng dương "cả hai ta đều là những kẻ ngu ngốc, một kẻ hèn nhát yêu nhưng không dám nhận, một kẻ lại cố chấp yêu quá nhiều" "nhật nam thì cần bạch dương để tồn tại nhưng cuộc sống của võ đình nam thì lại không cần đỗ hoàng dương này"…
"Lời chúc sinh nhật, ánh đèn Giáng Sinh lung linh, và một chiếc group chat đầy drama:Anxin: Làm sao để nói cho anh ấy biết rằng món quà sinh nhật duy nhất mà em muốn... chính là một nụ hôn từ Sangwon-hyung?...hoặc là Anxin lỡ tay tỏ tình công khai với Sangwon ngay trong group chat vào đêm Giáng Sinh."…
Lee Leo vô tình nhặt được một chiếc nút bấm, Zhou Anxin ấn xuống, và kể từ khoảnh khắc đó, mọi thứ dần lệch khỏi quỹ đạo ban đầu.Cre: AnonymousBản dịch đã có sự cho phép của tác giảLink: https://archiveofourown.org/works/78848126/chapters/206791456…
Lee Sangwon, đối với Zhou Anxin có thể gọi là tình đơn phương đầu. Lần đầu thấy anh qua màn hình, Anxin cảm thấy anh thật ngầu quá đi mất, nhảy cũng thật là tài, mặt mũi cũng xán lạn. Nhưng đối với thế giới của cậu thiếu niên đó, Lee Sangwon cũng chỉ là một cái tên lướt qua trong phút chốc. Cho đến ngày vị thần tình yêu trên trời cao kia, bỗng nhớ ra còn một mối lương duyên năm nào mà ngài đã bỏ quên mất.Ngay từ điểm bắt đầu đã khác biệt. Anxin vẫn còn hơi mông lung với quyết định rời xa gia đình ấm áp của mình, đến một vùng đất mới và tìm lại ánh sáng rực rỡ năm nào trên sân khấu mà em đã quên mất mình để đâu. Còn Sangwon, anh muốn thực hiện lời hứa, ước mơ của chính anh từ thuở mười mấy đôi mươi, viết cho giấc mộng năm nào một cái kết viên mãn rồi đặt bút viết tiếp một chương mới trong đời.Trong một dòng thời gian khác, có lẽ Lee Sangwon và Zhou Anxin chỉ là hai cái tên lướt qua đời nhau, tuy biết đối phương có tồn tại nhưng chẳng tìm thấy một giao điểm nào. Nhưng thần tình yêu muốn sửa chữa lại sai sót năm đó của mình, ngài nối lại đoạn tơ hồng đứt đoạn năm nào. Sợi chỉ dẫn lối cho hai kẻ người phàm bước vào đời nhau, và ngay khoảnh khắc lần đầu họ nhìn nhau, Anxin nghĩ mũi tên của ngài đã chính xác xuyên qua lồng ngực em.…
Đối với Viễn Tịch, tình yêu là dư vị của thanh xuân, tươi đẹp và đầy năng động, cùng với những suy nghĩ trông mong vào tương lai của cô và người ấy. Còn đối với Thẩm Phiến, tình yêu của anh cũng chẳng phải là thứ gì quá sôi nổi, quá nhiệt lượng mà chỉ đơn thuần là ở bên cạnh Viễn Tịch, yên lặng trầm ổn, bao dung và yêu thương cô hết mực. " Khoảng cách của thời gian không đáng sợ, đáng sợ là em không muốn cùng anh rút ngắn khoảng cách ấy ".…
"Hoa Anh Thảo, chúng tượng trưng cho một tình yêu thầm lặng, một tình yêu giấu kín"."Đinh Tử Hương? Loài hoa này là biểu tượng của một tình yêu mang cảm xúc thú vị"."Cảm xúc thú vị chính là cái cảm giác choáng ngợp của mối tình đầu bỡ ngỡ , ngây ngô và e lệ""Hoa Cúc Bất Tử? Loài hoa này tượng trưng cho một tình yêu vĩnh cửu".…
"Phải chi lúc đó em không làm lớn chuyện thì có lẽ em và anh đã có thể yêu nhau lâu thêm chút nữa..."Vì đây là bộ truyện đầu tay của mình nên văn phong vẫn còn hơi bừa bộn ạ: