Đây là một câu chuyện có thật, không có hậu. Chuyện xoay quanh mối tình đơn phương của một les kín dành cho cô bạn cùng phòng thời đại học. Toàn bộ nội dung chính là thực tế của bản thân mình, vì vậy, nó không được đẹp đẽ và hoàn mỹ như những truyện GL các bạn từng đọc. Đừng quá thất vọng nhé. Mình coi câu chuyện này như cuốn nhật ký nhỏ của mình, không văn chương hoa mỹ mà vô cùng chân thật. Mình viết nên nó, để sau này có thể đọc lại, coi như ôn lại kỷ niệm, nhớ về quá khứ một thời.…
Mình tham gia giới viết tầm 3 năm. Chỉ do đầu óc mình lúc ấy có rất nhiều ý tưởng chồng chất, để giải tỏa hết mình đã chọn cách viết chúng ra tập ô li riêng.Trong đợt Covid-19 trường mình học online thành ra mình được cậu Tư cho mượn laptop, nhờ đó mình làm quen với việc viết lách trên máy, dấn thân sâu vào giới viết hơn. Phát hiện ra các khái niệm, kỹ thuật mới và nhiều lỗi mà mình đã sai."Nhật ký tập viết của Đỗ Quyên" sẽ chứa các kiến thức mình tìm tòi, học hỏi được cũng như các khó khăn và cách giải quyết của mình khi đấy.*** Truyện không có lịch ra cụ thể, nếu có chương mới sẽ luôn luôn cập nhật vào chủ nhật.…
Những năm cuối cấp hai, cô luôn là người đứng ở góc khuất của lớp học. Một cô gái có thân hình mũm mĩm, khuôn mặt dễ thương nhưng lại chẳng bao giờ dám ngẩng đầu vì ánh mắt của người khác. Những tiếng cười, những lời trêu chọc tưởng chừng vô hại lại cứ lặp đi lặp lại, khiến cô dần tin rằng bản thân mình thật sự không tốt như người ta nói.Trong số những người khiến cô để tâm nhất, có cậu - nam sinh nổi bật nhất lớp. Cậu học giỏi, lạnh lùng, ít nói nhưng mỗi lời nói ra đều thẳng thắn đến mức khiến người khác khó chịu. Cậu chưa từng trực tiếp bắt nạt cô, nhưng những câu nói như "cậu nên giảm cân đi" hay ánh nhìn hờ hững của cậu lại vô tình khiến cô tổn thương nhiều hơn bất cứ lời chế giễu nào.Điều trớ trêu là, dù bị tổn thương như vậy, cô vẫn lặng lẽ thích cậu.Nhưng cô không hoàn toàn cô độc.Trong lớp, luôn có một người con trai khác. Cậu không nổi bật như nam chính, cũng không quá xuất sắc, nhưng lại là người duy nhất chưa từng nhìn cô bằng ánh mắt đánh giá. Mỗi lần cô bị trêu chọc, cậu đều là người đứng ra bảo vệ. Khi cô cúi đầu im lặng, cậu sẽ nhẹ nhàng kéo cô ra khỏi đám đông, nói vài câu đơn giản nhưng đủ để cô cảm thấy dễ thở hơn."Đừng nghe họ nói. Cậu ổn mà."Câu nói ấy, cậu đã nói rất nhiều lần.Cậu không rời đi, không biến mất. Từ cấp hai đến cấp ba, cậu vẫn luôn ở đó, âm thầm và kiên nhẫn, như một thói quen mà cô chưa từng nhận ra giá trị.Mọi thứ chỉ thực sự thay đổi vào cuối năm cấp hai.Hôm đó, cô vô tình đứng ngoài hành lang và nghe được cuộc…
- "Cám ơn mọi người! Giờ đây, tôi đã chứng minh được: Trái bơ cũng có thể trở thành Hoa hậu!" 🌟Từ đó, Trái Bơ trở thành nguồn cảm hứng cho tất cả các loại rau củ, rằng không ai là kém cỏi, chỉ cần quyết tâm thì đều có thể tỏa sáng.…