Bình Ngô Đại Cáo
Tư tưởng nhân nghĩa…
Tư tưởng nhân nghĩa…
Đây là một câu chuyện được tạo ra từ giấc mơ. Mình là tác giả mới, hi vọng độc giả sẽ thích câu chuyện này. Vì mới viết lần đầu nên có nhiều sai sót, mong các bạn độc giả thông cảm và cho mình những lời nhận xét chân thành. Cảm phiền đừng ném đá quá mạnh tay, tác giả là người có trái tim mỏng manh (chỉ nhận hoa không nhận gạch) ^.^Chỉ có chương đầu tiên là tưởng tượng, chương tiếp theo sẽ là những câu chuyện có thực ngoài đời sống.…
Post by : Red Eira Tác giả : Cửu Nguyệt Hi Người dịch : Hàn Vũ PhiNội dung : " Bạn sẽ làm gì nếu một ngày tỉnh dậy; phát hiện mình đã bước vào trong một cuốn tiểu thuyết ? Tệ hại hơn, nếu nhân vật chính cùng tên với bạn ấy có một cuộc sống bê bết và đầy kẻ thù ? Tần Cảnh đã có được trải nghiệm đó. Bằng sự mạnh mẽ, cá tính, đanh thép và khéo léo của mình, cô đã gỡ dần những chiếc gai nhọn trong cuộc đời của nhân vật Tần Cảnh để bước vào vườn hoa hồng tình yêu. Nhưng, một sáng thức giấc, cô bỗng phát hiện tất cả chỉ là một giấc mơ..."…
Harry hắc hóa, không phải trọng sinh. Không tẩy trắng Voldemort. Fan Dumbledor không nên xem.…
Nhan sắc nói chung cũng xinh, cũng dễ thương. Học lực, hoàn cảnh đều bình thường (ừ bình thường quá) nhưng hà cớ gì lại thu hút thế?!Thu hút trai thì sướng đấy. Nhưng là thu hút bất lương!!!Có anh trai chống lưng thì sao nhỉ? Sướng bome đi được! Nhưng khổ nỗi ổng nhiều kẻ thù quá, 1 tuần 7 ngày thì bị bắt cóc 2 hoặc 3 ngày :)Warning: Ooc...…
[BTS] Nhường tớ thì cậu chết à?⇝author: MeooAka99JungKook: Nhường tớ một tí thì cậu chết luôn đấy à? *phụng phịu*Taehyung: Sao đến giờ mới nói, tớ còn tưởng đầu óc cậu có vấn đề nên mới cả ngày bày trò nhảm. Đống thành tích kia nếu cậu thích thì cứ vồ đi, tớ không thi cũng có thể tốt nghiệp mà.JungKook: Cậu... Sao cái gì cậu cũng đem cho được hết vậy?Taehyung: Vì tớ tốt.JungKook:...____________JK: Cho tớ mượn bút được không?TH: Lấy đi.JK: Tớ quên mang vở rồi.TH: Cầm lấy.JK: Tớ không mang thước kẻ.TH: *ném cả cặp sách vào lòng JK*JK: Taehyung, tớ lạnh.TH: *Cởi áo* Mặc vào đi.JK: Taehyung, tớ ..TH: *Cắt lời* Tớ chẳng còn thứ gì hết, còn mỗi cơ thể này, cậu muốn lấy không?JK: Cái đấy cũng cho được sao? TH: Tớ tốt mà. •••JK: Chúng ta chẳng có gì hợp nhau cả.TH: Tớ biết.JK: Cậu thì quá ngố còn tớ thì thông minh quá.TH:.... *câm nín*JK: Taehyung à, cậu sinh ra là để hãm tài tớ đúng không?TH: ...JK: Tại sao ông trời sinh ra tớ rồi lại còn sinh ra cậu nhỉ?TH: *Lay người JK* JungKook à, cậu vừa đập đá đúng không? Ngáo thế?JK: ....•••JK: Này, cậu không sợ bị lừa sao? Cái gì cũng cho như vậy thì tương lai cậu sống thế nào?TH: Tớ không như cậu.JK: Là sao?TH: Là đầu tớ không phải chỉ để mọc tóc giống như cậu, đương nhiên là tớ biết thứ gì nên cho và không nên cho. JK: Thứ gì nên cho và thứ gì không nên cho?TH: Thứ gì có thể kiếm lại thì nên cho còn thứ gì duy nhất trên đời thì để lại, ngốc.JK: Vậy cậu tìm thấy thứ gì không nên cho chưa?TH: Rồi.JK:Là gì?TH: Bố mẹ và JungKook.JK: *hài lòng* Taehy…
một niềm thương nhớ.drabble; phnx; lowercase…
Doraemon à ngay cả cậu cũng nói tớ ngốc sao?…
Ngày xửa ngày xưa, có một người kể chuyện nọ...…
tình yêu tuổi học trò, tình yêu non nớt mà cũng chân thành hơn cả._________________Yunah x Moka…
Fic đầu tiên dành cho Bias Chiminie chymte của tui :^Ngôn từ rất ba chấm, nhất là những đoạn ngọt ngào :v Ai đọc thấy bị ngang thì sorry nhaV:Anti BTS hay không thích BoyLoves thì lượn đi nhé, không tiễn( Mô tả cũ không liên quan quá :v )…
hai người yêu nhau…
Hán Việt: Phượng hoàng cốt [ trùng sinh ]Tác giả: Nhất Tùng ÂmThể loại: Cổ đại, đam mỹ, tiên hiện, huyền huyễn, báo thù, tu chân, trùng sinh, chủ thụ, nhẹ nhàng, ngược traNgười gõ chữ: Cô Chuối…
Truyện trc đó có 2 ng dịch, ko chờ đc nên t tự dịch (bắt đầu từ chương 337)-Có thể vào phần danh sách đọc của t để tìm các chương trước nhé…
Tác giả: Lâu Vũ TìnhConvert: MeoconlunarEdit: Aries92Beta: Đầm♡CơTruyện này cùng hệ liệt với truyện Thay tim nhé Giới ThiệuKhấu Quân Khiêm sống tại ngõ 44 phố Khởi Tình, làm nghề vẽ tranh kiếm sống nhưng kì lạ là hắn có thể vẽ núi vẽ biển vẽ nhà vẽ cửa nhưng không thể vẽ vật sống ... có lẽ cũng vì bản thân hắn có chút khác thường. Vẽ vật sống gì cũng được nhưng chỉ cần thêm đôi mắt thì vật thể lập tức sống lại bay ra khỏi trang giấy, khiến cho hắn dù có vẽ cũng như không vẽ, còn phải tự mình chịu biết bao hậu quả.Thật là phiền chết!Cho đến ngày hôm đó, khi hắn đuổi theo con chó nhỏ chạy ra từ bức vẽ. Lúc đuổi đến nơi hắn vô tình gặp được một cô gái, kể từ đó trái tim ngốc nghếch của hắn bị sự dịu dàng ôn nhu của cô băt cóc.Trong lòng hắn tràn ngập nhiệt huyết yêu đương liền vẽ lại chân dung cô gái đó. Nhưng khi vừa ngủ dậy cô gái trong bức vẽ lại biến thành người thật xuất hiện trước mặt hắn. Chỉ có điều cô gái chạy ra từ bức vẽ này không hiểu bị lỗi chỗ nào. Gương mặt giống hệt tình nhân trong mộng của hắn nhưng tính cách lại khác một trời một vực. Người ta ôn nhu dịu dàng, cô nàng thì mỗi lần mở miệng đều khiến cho người khác hận không thể tự kết liễu đời mình. Còn nói đây là nhà của cô, đuổi không đi, lại không muốn ở chung cùng hắn?…
"Một là một, hai là hai. Làm gì có chuyện hai so với bốn?" Lưu Trung Hoà cau mày nhìn dòng phương thức 'mới' do chính tay cậu bạn cùng bàn cạnh hắn vừa chế tác ra từ 15 phút trước."Cậu không hiểu rồi bạn tôi à. Tôi là đang sáng tạo ra phương pháp 'mới' từ những phương thức 'cũ' mà thôi." Kim Độc Tử kề xát tai hắn mà trêu chọc như bao lần.Trung Hoà đưa tay đẩy bản mặt của bạn cùng bàn ra với sắc thái điềm tĩnh. Nhưng giọng nói thì bán đứng gương mặt. "Kim Độc Tử!""Oaaa... Trung Hoà à cậu chớ có làm càn nha! Trời ạ đang sắp vào tiết đó!"----Những học sinh đứng không có trật tự dưới sân đang tụm năm tụm bảy bên dưới, đướng trước bản dán thông báo toàn bộ cũng như điểm của các khối mà bàn tán xôn xao. Trên đó là chữ dầy đặc cùng điểm số cạnh những cái tên nổi đình nổi đám nhưng không biết nổi bởi điều gì. Một cô gái đang hoài nghi nhân sinh sau việc tra điểm số bất thình lình bị quàng vai bá cổ, chưa kịp để người nọ ho he thì cô gái đã vào động tác. Âm thanh nặng nề vang lên, sau đó là âm thanh la oai oái. "Bà mẹ! Cậu bị điên hả Nhan Thiên Tâm?" Bị gọi tên có chút ngẩn người trong chốc lát rồi phủi tay như thể vừa chạm vào thứ không sạch. "Thân chưa là quàng vai bá cổ?""Chúng ta đã nói chuyện với nhau, biết tên và đã giao lưu, tất nhiên là thân rồi!" Lý luận của chàng trai vô cùng chắc chắn, đối với cậu ta. Nhan Thiên Tâm nhìn đầy ghét bỏ. "Vô lý. Nói vậy thì trên cái đất này với lý luận của cậu người ta đã có thể đến nhân dân làm kết hôn khi mới giới thiệu thôi đấy Bách Thuần Tử."…
ko thích bang pink thì biến, once biến, merry biến nốtbangpink.... zô đây…
Đây là truyện mình tự viết, vui lòng không reup dưới mọi hình thứcGiới thiệu truyện:Ta là Vương Cẩn, gia tộc ta rễ căn sâu dày, ta sinh ra đã hiển quý, không có lựa chọn nào, ta đành làm nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ…
- Nguyên tác: Mặc Hương Đồng Khứu.- CP chính: đương nhiên là Hi Trừng rồi.- Một vài chương truyện an ủi bạn đọc khi mà theo như mọi người nhận xét thì đồng nhân "Bất tri tâm" ta viết quá mức cẩu huyết. ☺️☺️☺️- Không nhiều dao với thủy tinh đâu. Có ngọt, nhưng mà không tới mức sâu răng. Chỉ nhè nhẹ thôi. 😊😊😊- Khả năng kém cỏi hy vọng không làm bạn đọc thất vọng. 😅😅😅.... "Vãn Ngâm. Lam Hi Thần ta oán hận bản thân vì nửa đời trước không để tâm đến ngươi, không nhìn qua ngươi được mấy lần. Để ngươi cô độc suốt thời gian qua. Hôm nay, thiên địa chứng giám. Nửa đời về sau có ta bồi ngươi. Không để ngươi chịu cảnh lẻ loi, hiu quạnh giữa cuộc đời này. Tin tưởng ta, nhất định không để ngươi thất vọng..."…