Au viết để cho mn đọc đỡ bùn và thay lời xin lỗi vì mí hôm nay au không post chap ở fic : " Hãy Để Anh Sưởi Ấm Trái Tim Em Lần Nữa Nhé Ngốc Tử " Mai au sẻ post chat 10 ... còn giờ mn đọc đỡ oneshot này nga ~~~~…
- Trên chiếc giường trắng tinh , loen lõi những tia nắng nhỏ của buổi sáng sớm bình minh đang chiếu xuyên qua lớp kính và tấm ren màng cửa . Hai con người đang lõa thể đang ngồi mỗi người mỗi góc giường , chẳng ai dám cạch mặt nhau . - " cậu còn yêu cô ấy đúng chứ ? " - JungKook gượng gạo mở lời hỏi người bên kia cũng một phần cố làm giảm bớt đi bầu không khí ảm đạm trong căn phòng ................FIC TẠM REST…
Moscow, ngày đông.vù vùuuuu ~~~~"Tiếng gió rít nhẹ vào buổi tối ngày đông, từng cánh hoa tuyết rơi trắng xóa cả lối về. Có lẽ là vì ngày đông mà đoạn đường này trở nên vắng lạnh....""Dưới ánh đèn phố ngày đông, vóc dáng một anh thanh niên cao gầy tầm 1m8 với dáng người cân đối, vận lên mình bộ đồ đen kìn từ đầu đến chân. Lại được cộng hưởng với ánh đèn vàng nhạt cùng những hoa tuyết thả mình trắng xóa tạo nên khung cảnh cô đơn đến lạnh người... à là vì cảnh cô đơn hay vốn dĩ dáng người ấy đã thoát lên vẻ cô đơn sẵn rồi...".....Chắc vì thấy có bóng người bước đến mà ai kia cũng đã ngước lên nhìn.- J...Jack! - giọng anh rung nhẹ...à là do lạnh quá nên làm thanh quản anh rung, chắc là vậy rồi!- Jack...sao..sao mày lại ở đây???.....Lạc đường…
Tác giả: Lệ Chi LêEdit: ASThể loại: Đam mỹ, Cổ đại , HE , Huyền huyễn , Tu chân , Xuyên thư , Chủ thụ , Nhẹ nhàng , 1v1.Lời tựa:Vương tử hộp đêm Qúy Lãng Nguyệt xuyên thư đến thế giới tiên hiệp, trở thành nam chính cùng tên trong tiểu thuyết.Nguyên chủ là tiên phong đạo cốt thiên tử chi kiêu, ghét ác như ghét thù, lạnh lùng cấm dục.Vừa cấm dục được mấy tháng thì Qúy Lãng Nguyệt không may uống nhấm tình độc của nữ chính, sắp nghẹn chết, rốt cuộc gặp được đối thủ một mất một còn của mình - Lệ Vãn Kim.Qúy Lãng Nguyệt: Ôi má, xong đời rồi.------------CP: Bên ngoài cấm dục nhưng thật ra lại damdang thụ x Muốn mắng chửi người nhưng thật ra lại rất thơm công.Tóm tắt: Đối thủ một mất một còn thật thơm!…