tân sơn nhất | nếu là thỏ, cho xem tai
🔞Chuyện là dạo gần đây, em thỏ Nguyễn Hữu Sơn nuôi có chút kỳ lạ.…
🔞Chuyện là dạo gần đây, em thỏ Nguyễn Hữu Sơn nuôi có chút kỳ lạ.…
Mai Quang Nam ôm con hải âu trong tay, rì rầm điều gì đó Hoàng Tôn không nghe rõ. Có lẽ là từa tựa như lời con mèo Zorba từng nói, cả bầu trời kia sẽ thuộc về con. Nên là đừng sợ hãi gì cả.…
chỉ đơn giản là em tin liếm anh sơn (و •̀ ᴗ•́ )و…
🔞Hữu Sơn nhớ đây không phải lần đầu tiên em từ chối mình, nhất là những lúc hắn muốn em nỉ non nói yêu hắn, em sẽ luôn rất kháng cự, bởi Fork thường không có cảm xúc lãng mạn với Cake của mình. Đối với họ, Cake chỉ là con mồi quỳ phục dưới chân, mặc tay họ kiểm soát, hành hạ, bòn rút từng chút một. Dù Minh Tân không giữ thái độ ấy với hắn, thì em cũng không ngoại lệ - em không yêu hắn.…
🔞Chưa bao giờ Hữu Sơn nhận thức rõ như vậy, em là một con chó hoang không cách nào thuần hóa.…
Khi nến bị thổi tắt, tiếng chuông đồng hồ trong nhà điểm đúng mười hai giờ đêm, mọi phép màu của bà tiên biến mất, anh như rơi vào cơn ác mộng vô tận, vĩnh viễn không đợi được mùa xuân.…
Nhưng những năm tháng xa cách ấy cũng đã dựng lên một bức tường rất, rất cao rồi. Đinh Mạnh Ninh không dám, và cũng không muốn hỏi những năm qua Võ Việt Phương đã sống thế nào, sau khi rời khỏi vùng quê hẻo lánh này đã đi những đâu, trải qua chuyện gì. Anh cảm thấy mình không cần biết những điều đó, vì giống như ai đó từng nói, số lần con người gặp được nhau luôn có giới hạn, lần này gặp lại có lẽ là biến số, nhưng cũng có thể sẽ là lần cuối cùng.…
Tay em được nâng lên, xuyên qua lớp kính dày ngăn cách, vẫn là mười ngón đan nhau, giống như đôi bên đều đang nâng niu một báu vật mong manh quý giá. Minh Tân khẽ run khi hắn miết môi mình lên tay em, chu du qua từng tấc thịt da đầy cẩn trọng, cuối cùng dừng lại nơi ngón áp út, cắn lên đó một cái thật mạnh.Dấu răng của ma cà rồng được lưu lại, ngự trên ngón tay em giống như hình dáng của một chiếc nhẫn.…
Thời khắc khoảng cách giữa hai người rút ngắn về không, tựa như có bông hoa mùa xuân nở rộ giữa đêm đông, đón lấy làn gió đầu tiên sau cơn mưa phùn, đàn bướm bay loạn trong lồng ngực anh tìm được thứ còn rực rỡ hơn cả màu sắc.Nhưng thế giới này đã không lừa dối anh.Xung quanh anh, tất cả vẫn chỉ là một màu đen trắng.…
Um...chỉ là viết về cuộc sống cấp 3 của các Otp của tui thui ! Ehe~! Sẽ có tương lai :3Truyện này tui viết và đăng tại wattpad nha !…
Tác giả: Tử Tiện Dịch giả: QT + GGTrBiên dịch: Bảo BảoThể loại: bách hợp, tình hữu độc chung, hiện đại, sư sinh luyếnHệ liệt: Tích Vũ - Giai đoạn cao trungNhân vật chính: Hà Vũ, Thẩm Hi | Nhân vật phụ: Lý Bình, Lữ Viễn Văn…
"Bây giờ mới biết từ đầu đến cuối lá thư đó đều không dành cho mình, nói không buồn... thực sự là nói dối đó."Vậy ra những hành động thân thiết của Tiểu My dạo gần đây... là vì nó hiểu lầm lá thư này, muốn biết lí do vì sao em lại dành tình cảm cho nó? Mọi chuyện diễn ra đơn thuần và tự nhiên đến mức không ai trong cả hai cảm thấy có khúc mắc; tất cả chỉ là Tiểu My từng bước tìm kiếm lí do mình được yêu thích, là Hoàng Yến nhận sữa dâu và có thêm một khán giả trung thành.…
Cậu cũng không biết mình nên bắt đầu nói với anh từ đâu, rằng vũ trụ này rất rộng lớn, anh đi đây đi đó, gặp gỡ bao nhiêu con người, những câu chuyện cũ được cất đi rồi hãy cứ để nó đóng bụi, đừng mãi bận lòng như thế. Anh cũng chẳng thể mang theo hết những ký ức đó được đâu, bỏ em lại đi, anh sẽ thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.Nên là, sau này đừng giữ chỗ cho em nữa, sống thật tốt cuộc đời của mình đi.…
Xú túi mè để xem t có thể ship bao nhiêu người với cún nào=)))))*Đa phần là chuyện chuyển ver*…
* tôi là một người giao hàng, bạn cũng thế.…
"Sang bên đó nhớ ăn uống đúng giờ, đừng thức khuya quá, mấy ngày đầu chưa quen thời tiết phải chú ý ăn mặc." Sơn máy móc nói, giống như chỉ lặp lại lời thoại được lập trình sẵn, chẳng có cảm xúc nào rõ rệt. Nhưng càng về cuối, giọng anh lại càng ngập ngừng, "Còn có..."Tân suy nghĩ một chút rồi tiếp lời anh, "Tốt nhất là đừng gặp lại."…
Từng lời từng chữ vang vọng trong đầu Tiểu My nhưng chẳng đọng lại được gì. Mọi điều nó muốn nói chợt trì trệ, căn phòng ký ức yên lặng đến mức nghe được cả tiếng tim đập không biết của ai. Bất giác, nó nếm được những giọt nước mắt mặn chát của mình, chảy trong tim, và chúng cứ chảy mãi.…
Đây là phần tóm tắt cũng như phân tích mà mình làm trong một cuộc thi về sách ở trường nếu các bạn muốn hiểu nội dung mà lười đọc sách các bạn có thể đọc ở đây Lưu ý : spoil hết nguyên cuốn sách (cẩn thận nha)Tác giả : Yagisawa SatoriDịch : Trần Quỳnh Anh thể loại : văn tự luận Do có mình giám khảo đọc cũng buồn nên mình đăng lên đây . Mong mọi người có trải nghiệm đọc vui vẻ !…
「tuần lễ sóc mầm」bởi 花warning: ooc.…